Tô Hi Nguyệt không ở lại lâu, cô ăn cơm tối cùng Tô Diệc Kiệt xong liền rời đi.
Trước khi đi, cô gọi dì Lâm ra một góc, vòng vo tam quốc một hồi lâu mới ngập ngừng đi thẳng vào vấn đề chính: "Dì Lâm, sức khỏe của Đường Lệ thế nào rồi?"
"Lúc mới sảy thai, bà chủ như người mất hồn, mắt khóc đỏ cả lên. Nhưng cô đừng lo, ông chủ đã sắp xếp trung tâm ở cữ tốt nhất, bảo mẫu cũng rất tận tâm. Hôm qua tôi tới đưa đồ, thấy sắc mặt bà chủ đã khá hơn nhiều, còn có thể nói cười với mọi người nữa."
Dù rất ghét Đường Lệ, nhưng khi nghe tin bà ta sảy thai, lòng Hi Nguyệt vẫn trĩu nặng một chút.
Cô hít hít mũi: "Ở ngăn trên cùng của tủ quần áo bên tay trái phòng con có một chiếc hộp nhung đỏ, bên trong là củ nhân sâm, ngày mai dì mang qua cho bà ấy đi."
Dì Lâm ngẩn người: "Đó chẳng phải món quà cô chuẩn bị cho lễ mừng thọ của ông cụ sao..."
"Sinh nhật ông nội con sẽ tặng thứ khác, cứ đưa cho bà ấy trước đi, dù sao để đó cũng lãng phí." Tô Hi Nguyệt nói nhanh: "Đừng nói với ba con, cũng đừng để bà ấy biết là con đưa, phiền lắm."
Nói xong, như thể vừa hoàn thành một việc cực kỳ tốn sức, cô vội vàng xách túi rời đi.
Dì Lâm nhìn theo bóng dáng mất hút sau cánh cổng mà lắc đầu. Cái tính nết này của tiểu thư nhà mình thật là, rõ ràng là mủi lòng rồi mà cái miệng vẫn không chịu nhường ai.
Củ nhân sâm đó bà nhớ rõ, là món quà có phẩm chất tốt nhất mà Tô Hi Nguyệt đã chi một khoản tiền lớn để đấu giá về từ năm ngoái. Cô vẫn luôn nâng niu giữ gìn, ngay cả bản thân cũng không nỡ dùng, nói là để dành làm quà mừng đại thọ tám mươi của ông nội.
Làm gì có chuyện là "đồ cũ để đó cũng lãng phí" cơ chứ.....
Vì vết xe đổ của Đường Lệ, buổi tối Tô Hi Nguyệt đã gặp ác mộng.
Sáng sớm bị giật mình tỉnh giấc, tinh thần cô có chút thẫn thờ. Cô cuộn tròn trong chăn lăn qua lăn lại mấy vòng, mãi đến khi chuông báo thức reo mới miễn cưỡng bò dậy.
Bữa sáng đã được chuẩn bị sẵn trên bàn. Lúc xuống lầu, cô len lén nhìn qua phòng ngủ phụ, cửa phòng không đóng c.h.ặ.t, để lộ một khe hở. Cô không thấy người đâu, chỉ thấy ánh nắng sạch sẽ và rực rỡ tràn ngập, sưởi ấm phần lớn căn phòng.
Lạc Cẩn Hanh đã đi rồi, anh để lại một tờ giấy nhắn dặn cô nhớ ăn sáng.
Tô Hi Nguyệt rũ mắt liếc nhìn một cái, sau đó tùy tiện ném sang một bên.
Thứ Hai có buổi họp sáng định kỳ, chủ biên sẽ sắp xếp nội dung công việc cho tuần mới. Tô Hi Nguyệt húp nửa bát cháo kê, miệng ngậm chiếc bánh bao rồi rời nhà.
Đến công ty, cô nhắn tin cho Lạc Cẩn Hanh hỏi xem tối nay anh mấy giờ tan làm, có thời gian cùng đi siêu thị không. Đồ dùng cá nhân của cô đều mua từ trước khi mang thai, giờ trong bụng đã có bảo bảo, cô sợ sẽ không tốt cho con nên dự định thay mới một loạt.
Hôm qua nghe tin Đường Lệ không giữ được đứa bé, lại thêm một đêm gặp ác mộng, hiện tại Tô Hi Nguyệt làm việc gì cũng vô cùng cẩn trọng, chỉ sợ sơ sẩy một chút là bảo bảo sẽ gặp chuyện.
Lạc Cẩn Hanh trả lời rất nhanh, nói rằng khi cô tan làm anh sẽ đến đón để cùng đi siêu thị.
Tô Hi Nguyệt nhắn lại một chữ "được", rồi cất điện thoại.
Cuộc họp sáng diễn ra như thường lệ: đầu tiên là tổng kết hiệu quả các chuyên mục tuần trước, xác định định hướng cơ bản và nhiệm vụ thường xuyên cho tuần này; sau đó các phóng viên lần lượt báo cáo những manh mối tin tức mới nhất, thảo luận nhanh về những tin có giá trị; cuối cùng, chủ đề quay lại với đề tài mới đã công bố từ tuần trước: tập trung vào "Thẩm mỹ phương Đông và Tự tin Văn hóa".
Triệu Tĩnh đứng trước bảng trắng, trong bộ vest màu xanh navy cắt may tinh tế, giọng nói trầm ổn đầy khí chất: "Hướng đề xuất tuần trước không có vấn đề gì, lãnh đạo cấp cao cũng rất hứng thú với chủ đề này. Tuy nhiên, những phản hồi từ khâu thực thi lại quá chung chung, không làm nổi bật được nét đặc sắc của tổng trạm chúng ta. Tôi muốn nghe ý kiến của các bạn."
Đầu ngón tay bà gõ nhẹ lên bảng trắng, ánh mắt lướt qua những khuôn mặt đang lộ vẻ mệt mỏi tại hiện trường.
Khi nói đến một điểm nào đó, bà khựng lại và điểm danh: "Trần Việt Ly, cậu có thâm niên nhất bộ phận, tiếp xúc với nội dung phong cách quốc phong và tân Trung hoa nhiều nhất, cậu nói trước xem có nhận xét gì về hướng đi này."
Trần Việt Ly ngồi thẳng lưng: "Tôi nghĩ sự tự tin văn hóa thực sự phải thể hiện ở sự công nhận của thị trường và các số liệu. Ví dụ, những trang phục trong trò chơi phong cách quốc phong nào bán chạy nhất, những bộ ảnh Hán phục nào trở thành tiêu chuẩn để giới trẻ 'check
-in'. Chúng ta làm tin bài nên bắt tay từ những trường hợp thành công này để phân tích 'mật mã lưu lượng' phía sau. Chứ không phải cứ khư khư theo đuổi cái gọi là cốt lõi tinh thần văn vật.
Tôi nói thẳng hơi khó nghe, những món đồ thủ công cũ sắp thất truyền, tại sao lại thất truyền? Chẳng phải vì không theo kịp trào lưu thời đại sao? Những thứ không theo kịp thời đại mà chúng ta mang ra cho khán giả xem thì làm sao họ chịu chi tiền? Dù nói thế có hơi tuyệt đối và không tôn trọng nghệ thuật, nhưng chúng ta làm báo chí, muốn có lưu lượng, muốn sống sót thì chỉ có thể bám sát xu hướng thị trường. Dành quá nhiều trọng tâm vào những món đồ cổ hủ là không có ý nghĩa lớn. Ý tưởng của tôi là thiên về các đề tài thương mại hóa."
Gã nói nhanh hơn, giọng điệu có phần thực dụng: "Hiện tại lực lượng tiêu dùng chính trên thị trường là giới trẻ. Đặc điểm của nhóm người này là có thời gian, hư vinh và thích khoe khoang. Chúng ta chỉ cần nắm bắt được nhóm này, nghiên cứu kỹ tâm lý tiêu dùng của họ, thêm một chút cái gọi là 'sự đồng cảm cảm xúc' vào nội dung giải trí, thì không sợ thiếu lưu lượng hay khán giả ủng hộ."
Triệu Tĩnh im lặng lắng nghe, không nói lời nào, bàn tay đặt trên bản kế hoạch dày cộp khẽ gõ nhịp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!