Chương 25: (Vô Đề)

Vừa về đến nhà, Tô Hi Nguyệt đã gọi điện ngay cho dì Lâm, nhờ dì tìm giúp những bức ảnh hồi nhỏ của mình. Dì Lâm bảo đồ đạc của cô đều được cất giữ cẩn thận ở tầng trên cùng của tủ lưu trữ, lát nữa tìm thấy dì sẽ mang qua cho cô ngay.

Tô Hi Nguyệt nói mình đang đi công tác không có nhà, khi nào rảnh sẽ tự về lấy, không cần dì phải đi một chuyến vất vả.

Trò chuyện thêm vài câu, dì Lâm tỏ vẻ ngập ngừng, lời nói cứ vòng vo mãi. Tô Hi Nguyệt thẳng thắn: "Dì Lâm, giữa chúng ta không cần khách sáo đâu, dì có chuyện gì cứ nói thẳng đi ạ."

Dì Lâm vẻ mặt khó xử, hồi lâu mới nói: "Tiểu Hi này, ba cháu dạo này tâm trạng không tốt, ăn uống không ngon nên người gầy hẳn đi một vòng, lúc nào rảnh cháu hãy về thăm ông ấy nhé."

"Ba cháu làm sao ạ? Lần trước gặp ông ấy vẫn còn khỏe mà."

"Đứa con của dì Đường cháu không giữ được, ba cháu trong lòng không dễ chịu gì. Một mặt là vì niềm vui có con lúc tuổi già chẳng được mấy ngày, mặt khác chuyện này lại khơi dậy nỗi đau cũ, khiến ông ấy nhớ đến mẹ cháu. Mấy ngày nay người ông ấy cứ héo hon hẳn đi. Cháu không có việc gì thì năng về trò chuyện với ông ấy. Trong nhà cháu là con lớn, sau này ba cháu vẫn phải cậy nhờ vào cháu thôi, đừng có mãi hờn dỗi như trẻ con nữa, phải biết nghĩ một chút."

Im lặng hồi lâu, cô mới mở lời: "Vâng, cháu biết rồi. Cảm ơn dì Lâm, khi nào rảnh cháu sẽ về."

Cúp điện thoại, Tô Hi Nguyệt ngồi thẫn thờ rất lâu. Cuối cùng cô không nói gì thêm, chỉ theo bản năng nhẹ nhàng v**t v* bụng mình, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ly nước ấm rót ra từ lâu không uống nay đã hơi nguội. Khi Lạc Cẩn Hanh lại gần, anh nhìn ly nước rồi hỏi cô có chuyện gì, có phải thấy không khỏe không?

Tô Hi Nguyệt lắc đầu. Cảm giác hả hê như dự đoán đã không đến, ngược lại, nỗi đau âm ỉ của một người cùng làm mẹ đã dâng lên, lấn át cả những ân oán cũ.

Cô đứng dậy, thay một bộ quần áo khác: "Tối nay em không về, anh tự ăn đi, không cần đợi em đâu."

"Ngoài trời đang mưa, em đi đâu anh đưa đi."

Đáp lại anh là một tiếng sập cửa nặng nề.

……

Tô Hi Nguyệt trở về nhà họ Tô. Sau khi đỗ xe và bước vào trong, dì Lâm đang bận rộn nấu cơm.

Tay nghề của dì Lâm rất giỏi. Hồi còn trẻ, dì quán xuyến cơm nước cho cả gia đình họ Tô, d.a. o thớt thoăn thoắt, chỉ loáng một cái là một món ăn nóng hổi đã ra lò. Bây giờ dì đã có tuổi, ba cô lại thuê đầu bếp mới nên dì hiếm khi tự tay vào bếp.

Thấy cô về, dì Lâm mừng rỡ, lập tức tươi cười ra đón: "Tiểu Hi, sao cháu lại đột ngột về thế này?"

"Công việc kết thúc rồi, không có việc gì nên cháu về thôi ạ."

Tô Hi Nguyệt nhìn quanh nhà một lượt không thấy ai, liền hỏi: "Dì Lâm, ba cháu đâu rồi ạ?"

"Đang nghỉ trong phòng ấy. Hai hôm trước trời mưa, ông ấy ra ngoài bị nhiễm lạnh, đêm qua sốt cao vật vã cả đêm, đến sáng mới hạ sốt, giờ mới vừa chợp mắt."

Lông mày Tô Hi Nguyệt khẽ nhíu lại: "Sao tự nhiên lại sốt cao thế ạ? Đã đi bệnh viện khám chưa, có nghiêm trọng không dì?"

Dì Lâm nói: "Đi rồi, bác sĩ bảo chỉ là cảm sốt thông thường, uống t.h.u.ố. c vài ngày là khỏi, cháu đừng lo quá. Sáng nay dì thấy tinh thần ông ấy khá hơn hôm qua nhiều rồi."

Nghe thấy không có gì đáng ngại, cô mới thầm thở phào: "Vậy dì Lâm cứ làm việc đi ạ, cháu lên xem sao, bao giờ cơm chín dì gọi cháu nhé."

"Đợi chút đã, Tiểu Hi."

Dì Lâm quay vào bếp, lúc trở ra trên tay bê một chiếc bát sứ xanh nhỏ nhắn: "Ba cháu mới hạ sốt, người còn yếu, dì pha cho ông ấy bát trứng đ.á.n. h đường đỏ, có rắc thêm chút gừng vụn để giải cảm. Cháu bưng lên cho ông ấy uống lúc còn nóng cho ấm bụng."

Nói xong, dì lại dặn dò thêm: "Ba cháu tâm trạng đang không vui lại ốm cả đêm, lát nữa vào trong cháu đừng chọc ông ấy giận, ông ấy có nói gì cháu cứ thuận theo nhé. Lúc này ông ấy đang cần cháu nhất, đừng có ngốc nghếch mà đẩy ba mình ra xa, lại làm lợi cho người ngoài."

Tô Hi Nguyệt nhận lấy bát, khẽ nói lời cảm ơn: "Cháu cảm ơn dì Lâm. Dì yên tâm, cháu biết chừng mực mà."

Lên đến tầng hai, ánh sáng tự nhiên tối hẳn đi, chỉ có khung cửa sổ phía cuối hành lang hắt vào một luồng sáng mỏng manh.

Cửa phòng đóng c.h.ặ.t, bên trong không một tiếng động, không rõ người đã tỉnh chưa.

Tô Hi Nguyệt đứng ngoài cửa hai giây, cuối cùng không gõ cửa. Cô ôm bát nhỏ vào lòng, dùng một tay nhẹ nhàng vặn nắm cửa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!