Chương 22: (Vô Đề)

Trả lời tin nhắn xong, Tô Hy Nguyệt vớ lấy túi xách, chạy như bay xuống lầu. Đồng nghiệp thấy cô hớt ha hớt hải, cứ ngỡ có việc gì gấp gáp lắm nên vội vã nhường chỗ cho cô lên thang máy trước, còn mình thì đợi chuyến sau.

Tô Hy Nguyệt mỉm cười: "Không sao đâu, đi cùng đi, còn trống chỗ mà."

Hiếm khi thấy cô cười rạng rỡ thế này, đồng nghiệp không nén nổi tính tò mò, ghé tai hỏi nhỏ có phải đi hẹn hò với bạn trai không. Ai dè cô quay đầu lại, đôi mày nhướng lên đầy tinh quái: "Con ch. ó tôi nuôi năm năm cuối cùng cũng biết điều rồi, biết tha xương về nhà, nên tôi phải về xem thử xem sao."

Đám đông đang hóng hớt: "..."

Chuyện đó thì có gì mà vui dữ vậy?

Tô Hy Nguyệt chẳng thảy để tâm, cửa thang máy vừa mở là cô lao ra đầu tiên.

Lúc này đúng sáu giờ ba phút, trên đường xe cộ như nước chảy, trời đã bắt đầu sầm sập tối. Lạc Cẩn Hanh đã gửi vị trí từ trước, cô nhìn theo ảnh chụp, nhanh ch. óng tìm thấy chiếc xe.

Xe đỗ dưới một gốc đa lớn ở góc đường, vắng người và rất kín đáo. Tô Hy Nguyệt cảm thán, cái trình độ chọn chỗ này đúng là có tố chất làm thám t.ử, vừa nghe lời lại vừa nhớ dai, quan trọng nhất là rất có "tự giác", biết mình không tiện ra mặt nên ngoan ngoãn trốn kỹ.

Lòng cô khẽ xao động, quyết định hôm nay sẽ cho anh chút sắc mặt tốt.

Lên xe, Tô Hy Nguyệt chẳng vội thắt dây an toàn mà quay sang nhìn người bên cạnh trước tiên, cô chống cằm, chớp chớp đôi mắt to tròn ra vẻ vô tội. Chỉ là người đàn ông đang chìm đắm trong công việc chẳng hề chú ý, ngón tay anh lướt nhanh trên màn hình, trong xe chỉ còn nghe tiếng gõ chữ lạch cạch.

Tô Hy Nguyệt không diễn nữa, giơ chân đá đá anh: "Bảo người ta xuống nhanh, kết quả mình lại ngồi làm việc, tiêu chuẩn kép cũng không ai chơi như anh đâu."

Lạc Cẩn Hanh trả lời xong tin nhắn cuối cùng mới cất điện thoại đi: "Thế có người nào biết tôi đã đợi ở đây bao lâu rồi không?"

Cô đương nhiên không quan tâm, giơ đồng hồ lên: "Sáu giờ sáu phút, sao nào, sáu phút mà cũng không đợi nổi à?"

"Em thử xem lại tin nhắn WeChat xem."

"Không xem, lúc đó tôi chưa tan làm, anh đến là việc của anh, tôi đâu có ép, mà anh cũng có quyền đi cơ mà."

Cô nói năng tỉnh bơ, chẳng chút áy náy, cứ như thể việc người khác phải xoay quanh mình là điều hiển nhiên vậy.

Lạc Cẩn Hanh cảm thấy nếu thật sự tranh luận với cô thì có đến sáng cũng chẳng về nổi nhà. Cái người trước mặt này xưa nay vốn là kẻ vô tâm vô tính, ngoài việc dây dưa đến hừng đông ra thì chẳng có kết quả nào khác.

Dưới cái nhìn đầy mong chờ của cô, anh nghiêng người với tay ra ghế sau, lấy ra chiếc bánh ngọt nhỏ và xiên kẹo hồ lô mà cô thầm thương trộm nhớ. Trong túi giữ nhiệt có lót đá, lúc mở ra, thành túi vẫn còn đọng hơi nước mát lạnh.

Điều hòa trong xe mở rất mạnh, nhiệt độ thấp hơn hẳn bên ngoài. Lúc Tô Hy Nguyệt mới lên xe, hơi lạnh đã khiến cô khẽ rùng mình, theo bản năng xoa xoa cánh tay. Vốn định mắng anh sao lại để nhiệt độ thấp thế, làm đông cứng con yêu thì sao, nhưng khi nhìn thấy chiếc bánh kem nhỏ nhắn xinh xắn và xiên kẹo hồ lô bóng loáng, giòn rụm, những lời phàn nàn liền bị nuốt ngược vào trong.

Cô đón lấy, tay phải bưng bánh, tay trái cầm kẹo. Đầu tiên, cô cẩn thận nếm một miếng bánh, sau đó c.ắ. n một miếng sơn tra giòn tan, vị chua ngọt lan tỏa trong miệng khiến mắt cô cong tít lại. Khoảnh khắc này, bao nhiêu áp lực, doanh số dường như đều tan biến theo vị ngọt đầu môi.

Cô vừa nhai vừa nói lí nhí: "Ngon quá, anh có muốn nếm thử không?"

Lạc Cẩn Hanh vốn không thích những thứ này, anh thấy nó không lành mạnh, nếu không phải vì cô thích thì anh cũng chẳng mất công lái xe đi mua. Thấy anh lắc đầu từ chối, Tô Hy Nguyệt lẩm bẩm chê anh không biết thưởng thức.

"Người không biết thưởng thức mua đấy, thế mà tôi thấy ai đó ăn ngon lành nhỉ."

"..."

Tô Hy Nguyệt nghẹn lời, lườm anh một cái rồi tự động lờ câu nói kia đi. Trong lòng cô thầm bổ sung một câu: Cái người này nếu mà không có cái miệng kia thì chắc là còn đẹp trai hơn được đôi chút đấy.

Chỉ tiếc thật. Con gái cô nhất định không được di truyền cái nết này, nếu không một nhà có tận hai "Lạc Cẩn Hanh", cô chắc tức c.h.ế. t mất.

Trong xe rất yên tĩnh, Tô Hy Nguyệt nhỏ nhẹ nhai lớp đường vỡ vụn. Lạc Cẩn Hanh một tay giữ vô lăng, mắt nhìn đường phía trước, không xem điện thoại nữa nhưng dư quang vẫn thu trọn từng biểu cảm nhỏ nhất của người bên cạnh vào tầm mắt.

Anh thấy lúc cô c.ắ. n miếng đầu tiên, đôi mày khẽ nhíu lại, ghét bỏ dùng đầu lưỡi tách lớp đường dính với quả sơn tra ra. Chẳng may đường dính vào tay, cô "a" lên một tiếng, hơi cuống quýt cúi đầu lục tìm khăn giấy trong túi.

Lạc Cẩn Hanh thở dài, xoay người lại, tự nhiên đưa tay ra: "Đưa tôi."

Tô Hy Nguyệt ngẩn ra, theo phản năng đưa xiên kẹo đã c.ắ. n một miếng cho anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!