Chương 2: (Vô Đề)

"Tổng biên tập..."

Điện thoại vang lên, Triệu Tĩnh bắt máy, liếc nhìn cửa kính ra hiệu cho cô đi ra ngoài.

Tô Hi Nguyệt tức phát điên, phồng má bước ra khỏi văn phòng. Tiếng giày cao gót nện xuống mặt sàn phẳng lỳ phát ra những âm thanh "cộp cộp" nặng nề, dồn dập.

Từ nhỏ đến lớn cô luôn là tâm điểm, chưa bao giờ phải chịu cái cục tức này. Dự án Trạch Nhuận cô đã theo ròng rã ba tháng trời, từ việc lên chủ đề phỏng vấn, liên hệ nhân sự liên quan, đi khảo sát thực tế cho đến soạn thảo bản thảo, thương lượng thời gian... cô đã chạy đôn chạy đáo không dưới năm lần. Chỉ vì một chút sự cố phút cuối mà công sức mấy tháng trời đổ sông đổ biển, cô không cam lòng.

Bụng dưới truyền đến một cơn đau lạ thường, dạ dày nhộn nhạo muốn nôn. Tô Hi Nguyệt chạy vội vào nhà vệ sinh, mở nắp bồn cầu nôn thốc nôn tháo.

Sắc mặt cô trắng bệch, lông mày nhíu c.h.ặ.t, dạ dày đảo lộn. Nôn suốt năm phút đồng hồ cô mới thấy đỡ hơn một chút. Hết chuyện này đến chuyện khác, thật là xui xẻo tận mạng.

Nôn xong, cô vịn tường yếu ớt quay về chỗ ngồi. Công ty đã vắng bóng người, yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng kim rơi.

Muốn cô bỏ cuộc để kẻ khác hưởng lợi ư? Nằm mơ đi!

Cô lập tức liên hệ với luật sư Trần bên Trạch Nhuận để hẹn lịch phỏng vấn gần nhất. Kết quả thật không may, luật sư Trần có việc đột xuất đã bay ra nước ngoài, chưa biết ngày về. Tô Hi Nguyệt thở dài, nhắn bên kia khi nào rảnh thì liên lạc lại.

Sau đó, cô tìm số điện thoại của Hoàn Vũ gọi đi. Không hy vọng gì nhiều nhưng bất ngờ là có người bắt máy.

"Alo, xin chào, tôi là Tô Hi Nguyệt, phóng viên của trang web Tinh Thần. Tháng trước tôi có liên hệ về việc phỏng vấn chuyên đề cá nhân của Lạc tổng bên quý công ty, không biết hiện tại mọi người đã có thời gian chưa ạ?"

"Xin lỗi cô, Lạc tổng dạo này rất bận, không có thời gian tiếp nhận phỏng vấn đâu. Nếu không còn việc gì khác thì..."

"Đợi đã!"

Trước khi đối phương cúp máy, Tô Hi Nguyệt vội vàng nói: "Tôi chỉ cần nửa tiếng thôi, tuyệt đối không làm mất thêm thời gian của Lạc tổng đâu. Cầu xin cô giúp tôi chuyển lời một chút được không? Nếu không lấy được bài phỏng vấn này là tôi bị sa thải, phải cuốn gói ra đi đấy. Làm ơn giúp tôi một chút được không?"

Cô cố tình kéo dài âm cuối, giọng nói mềm mỏng, nũng nịu, nghe vừa đáng thương vừa vô tội.

Cô gái bên kia mủi lòng, bị giọng nói ngọt ngào của cô làm cho lung lay: "Vậy để tôi báo lại một tiếng, nhưng có thành công hay không thì tôi không chắc đâu nhé."

"Vâng ạ, cảm ơn cô nhiều!"

Năm phút sau, cô gái đó gửi cho cô một địa chỉ: Trang viên Nam Sơn.

Tối nay ở đây có một buổi tiệc, giới thượng lưu đều sẽ có mặt, Lạc Cẩn Hanh cũng ở đó. Cô đã từng tham gia không ít yến tiệc cao cấp và các buổi họp báo hàng đầu, kiếm một tấm thiệp mời là chuyện dễ như trở bàn tay.

Tô Hi Nguyệt dặm lại son môi ngay trên xe, màu đỏ cổ điển được tô vẽ tỉ mỉ, dáng môi đầy đặn, khung xương mặt cực phẩm. Chiếc váy body màu tím tôn lên đường cong hoàn hảo, đôi giày cao gót tám phân màu đen bước đi theo nhịp điệu kiêu kỳ, rực rỡ và nồng cháy như đóa mai đỏ nở rộ giữa trời tuyết, diễm lệ mà lạnh lùng.

Cô hài lòng cất gương, sải bước đi vào trong.

Tối nay là buổi tiệc của một đại gia nào đó ăn mừng vì đ.á.n. h bại đối thủ, chiếm lĩnh thị phần tăng gấp đôi trong quý, thực hiện một màn xoay chuyển tình thế đẹp mắt. Để mỉa mai đối thủ, ông ta còn đặc biệt tổ chức buổi tiệc hoành tráng này.

Rất đúng với ấn tượng của cô về giới nhà giàu mới nổi: phô trương, xa hoa, gu thẩm mỹ thì quê mùa khó tả.

Sảnh tiệc được trang trí bằng pha lê, trên vòm cao, hàng chục tầng đèn chùm pha lê đổ xuống như thác nước, phản chiếu ánh sáng lung linh. Tiếng đàn cello trầm thấp du dương, bàn tiệc dài trải khăn lụa bóng loáng phẳng phiu, thanh lịch và trầm mặc.

Nhưng chuyển cảnh một cái, đủ loại hoa hồng rực rỡ được bày khắp nơi, đua nhau khoe sắc. Giữa đại sảnh dựng một cái cây trơ trụi nhưng quả thì trĩu cành, ngụ ý tài lộc dồi dào, mùi hương hoa trộn lẫn với mùi nồng đậm của rượu Whisky trong không khí.

Muốn thể hiện cái gì đây?

Tô Hi Nguyệt nhíu mày nhìn vài cái rồi chọn một góc ngồi xuống.

Lạc Cẩn Hanh, Tổng giám đốc Công ty Công nghệ Hoàn Vũ, 28 tuổi, thường xuyên ở nước ngoài, mới về nước ba tháng gần đây, thủ đoạn làm việc vô cùng quyết liệt và tàn nhẫn. Năm 20 tuổi gia nhập công ty, trong vòng nửa năm đã giúp doanh thu quý tăng gấp đôi. Cùng năm đó thu mua ba công ty đang trên đà phá sản, hai năm biến lỗ thành lãi, ba năm đã niêm yết thành công trên sàn Nasdaq.

Kiệt xuất, trẻ tuổi tài cao, Tô Hi Nguyệt thầm cảm thán trong lòng. Sau đó cô nhắn tin hỏi: [Có ảnh không?]

Cô bạn thân Ôn Tĩnh Thư trả lời: [Không có, chỉ có một tấm ảnh chụp từ phía sau thôi, lờ mờ thấy dáng người rất đẹp, cậu có lấy không?]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!