Chương 19: (Vô Đề)

Cách sắp xếp cực kỳ có gu thẩm mỹ: áo sơ mi, vest, áo khoác được phân loại theo tông màu từ nhạt đến đậm, khoảng cách chính xác, thẳng thớm cứng cáp, chất liệu tinh xảo, mang đậm phong cách lạnh lùng đặc trưng của nam giới.

Phía dưới là một loạt cà vạt và khuy măng sét phân định rõ ràng tông màu nóng lạnh, ngăn nắp như đang trong quân ngũ.

Còn đồ của cô thì được xếp xen kẽ tùy hứng, xanh nhạt, màu hạnh đào, tím nhạt, màu sắc sặc sỡ và chẳng theo quy luật nào, đặt cạnh nhau trông cực kỳ lạc quẻ.

Thứ duy nhất phá vỡ trật tự này có lẽ chính là chiếc cà vạt vân chìm đang treo hững hờ trên giá áo cạnh đó, nó rủ xuống một cách lỏng lẻo, phần đuôi hơi có một nếp nhăn nhỏ khó nhận ra.

Mùi hormone nam quá nồng đậm khiến trong đầu Tô Hi Nguyệt thoáng hiện lên hình ảnh chiếc cổ thanh mảnh, cao ráo và yết hầu gợi cảm của Lạc Cẩn Hanh.

Cô không dám nhìn thêm, vội vàng liếc qua rồi đóng cửa tủ lại.....

Sau khi dọn dẹp sơ qua, Tô Hi Nguyệt nằm trên giường nhìn những vầng sáng trên trần nhà, lòng thầm cảm thán: không có lời tuyên ngôn lãng mạn chấn động tâm can, không có mâu thuẫn xung đột trắc trở, thậm chí đến cả cảnh tượng cha mẹ hai bên ngồi lại chúc phúc cho đôi trẻ cũng không có.

Mọi chuyện diễn ra quá đỗi mượt mà và hiển nhiên, đến mức khi nằm trên chiếc giường lạ lẫm này, cô vẫn thấy như đang nằm mơ, không thực chút nào.

Cô trở mình, kéo chăn đắp lên người, khịt khịt mũi để xua đi cảm xúc đau buồn vô cớ.

Con người ta đôi khi thật dễ không biết đủ, có được cái này lại muốn thêm cái kia.

Cô muốn có con thì phải chịu đựng nỗi vất vả khi làm mẹ, nhưng vì đã quen với cuộc sống tự do phóng khoáng, đột nhiên rơi vào cảnh cơm áo gạo tiền bình lặng, cô lại bùi ngùi nhớ về sự tự tại khi còn độc thân.

Nằm được mười phút thì điện thoại có tin nhắn, Lạc Cẩn Hanh bảo cô xuống lầu.

Tô Hi Nguyệt hỏi có chuyện gì, anh lại úp úp mở mở không nói, thế là cô đành xỏ dép lê đi xuống.

Lạc Cẩn Hanh vẫn mặc bộ đồ lúc ban ngày, ngồi trên sofa phòng khách, dáng người thẳng tắp, hai chân vắt chéo, ánh đèn trắng trên đỉnh đầu chiếu xuống làm đường nét nghiêng của khuôn mặt anh trông càng thêm sắc sảo.

Nghe thấy tiếng động, anh ngẩng đầu, giọng điệu uể oải: "Lại đây."

Tô Hi Nguyệt đã thay bộ đồ ngủ bằng vải cotton, tóc b. úi gọn bằng kẹp càng cua: "Chuyện gì mà không nói qua WeChat được, cứ phải bắt tôi xuống đây."

Anh hơi hất cằm ra hiệu cho cô ngồi xuống.

Tô Hi Nguyệt hơi thắc mắc nhưng vẫn làm theo lời anh ngồi xuống phía đối diện.

"Mở ra xem đi."

Trên bàn trà đá cẩm thạch đặt một chiếc túi đựng tài liệu màu xanh, nhìn lướt qua thì bề mặt sạch sẽ, chẳng khác gì loại ở công ty cô.

Lạc Cẩn Hanh nói: "Tặng em đấy."

Đưa cái này cho cô làm gì?

Tô Hi Nguyệt nửa tin nửa ngờ nhận lấy, mở ra.

Bên ngoài nhìn không có gì đặc biệt, nhưng thứ bên trong thì chứa đựng một lượng thông tin khổng lồ.

Mấy trang đầu tiên là danh mục tài sản cá nhân rõ ràng, liệt kê những dãy số không dài dằng dặc khiến cô suýt rớt hàm, phải dừng lại một chút mới đếm hết được: bất động sản, cổ phiếu, tiền mặt... Phía sau nữa là một bản thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần.

Cô nhìn thấy những tên công ty lạ lẫm mà quen thuộc được liệt kê rõ ràng trên đó, số tiền lớn đến mức đáng sợ, điều kinh khủng hơn là anh đã ký tên sẵn rồi, chỉ đợi điền tên cô vào chỗ trống là có hiệu lực ngay lập tức.

Tô Hi Nguyệt cảm thấy chỉ cần ký tên vào, cô có thể lọt vào danh sách tỷ phú toàn cầu ngay tức khắc.

Cô gần như đứng hình mất mấy giây mới tìm lại được giọng nói của mình, yếu ớt hỏi: "Nhà anh... có làm ăn chân chính không đấy?"

Sao mà giàu đến mức này được chứ?

Vượt quá cả nhận thức của cô rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!