Chương 18: (Vô Đề)

Tô Hi Nguyệt bấy giờ mới hài lòng, thu tay lại, ngồi ngay ngắn, cúi đầu lầm bầm tự nói với cái bụng của mình.

Lạc Cẩn Hanh liếc nhìn bàn tay cô đang đặt trên bụng, trên vai dường như vẫn còn vương chút hơi ấm nhàn nhạt.

Bàn tay lắc qua lắc lại lúc nãy giờ đang v**t v* nơi có mầm sống nhỏ của cả hai.

Cô nói chuyện trên trời dưới biển, từ mặt đất đến vũ trụ, từ thời viễn cổ đến văn minh hiện đại. Lạc Cẩn Hanh nghe đến cuối thì không nghe nổi nữa, thúc giục: "Vào nhà rồi nói tiếp, bảo bảo chưa mệt mà mẹ sắp mệt rồi đấy."

Đây là lần đầu tiên nghe thấy hai chữ "mẹ" từ miệng người khác, Tô Hi Nguyệt vừa bất ngờ vừa mừng rỡ. Cô ngẩng phắt đầu lên nhìn về phía phát ra âm thanh, một niềm vui sướng kỳ lạ pha lẫn hơi nóng hừng hực lan tỏa trong tim.

Vành tai cô đỏ ửng lên thấy rõ bằng mắt thường, cô luống cuống định đ.ấ. m Lạc Cẩn Hanh một cái: cô còn chưa sinh mà, sao anh lại gọi cô như vậy? Nhưng trong mắt cô lại rạng ngời ý cười không giấu nổi.

Mẹ.

Cô là mẹ.

Lần đầu tiên có người gọi cô như thế.

Bên cạnh sự lúng túng là một niềm hạnh phúc to lớn bao trùm, lòng Tô Hi Nguyệt ngọt lịm như mật.

Xuống xe, Lạc Cẩn Hanh đi lấy hành lý, Tô Hi Nguyệt đứng đợi anh cùng đi vào.

Bầu trời lúc bảy giờ tối mang một màu xám xanh bảng lảng, trông như một chiếc bình hoa sứ Nhữ bị treo ngược.

Lạc Cẩn Hanh đi phía trước, tay trái xách vali màu xám, tay phải xách túi, ánh đèn đường kéo dài bóng lưng cao lớn của anh.

Tô Hi Nguyệt đi sau, cách khoảng hai ba bước chân, cô đầy tò mò nhìn ngó xung quanh.

Lạc Cẩn Hanh dừng lại đợi: "Giờ trời tối rồi, muốn xem thì mai tôi dẫn em đi, vào nhà trước đã."

"Tuân lệnh, nghe lời Lạc tổng ạ."

Anh liếc cô một cái, cô cười giả lả vô tội.

Cứ thế im lặng đi một đoạn, Tô Hi Nguyệt nhịn không được hỏi: "Anh định khi nào thì sang tên nhà?"

"Tuyên bố trước nhé, nhà tôi với nhà họ Lạc của anh tuy có khoảng cách nhưng tôi cũng chẳng thiếu chút tiền này của anh đâu, đừng có nghĩ tôi hám tiền hay định lừa tiền anh."

Lạc Cẩn Hanh lắng nghe, khẽ gật đầu: "Em muốn khi nào?"

Cô đương nhiên nghĩ càng nhanh càng tốt.

"Tiền của anh cũng chẳng phải gió thổi tới, đừng bảo tôi không biết nghĩ cho anh. Thế này đi, đợi con gái chào đời thì sang tên thẳng cho nó luôn. Tôi có thể lừa tiền anh chứ con gái thì đích thực là của anh rồi, nhà tư bản cũng phải bỏ chút vốn ra chứ."

Mẹ không còn nữa, cô phải tự giành lấy, cái gì của cô thì là của cô. Tương tự, cái gì của con gái cô thì kẻ khác đừng hòng đụng vào một xu.

Chẳng trách cô bụng dạ hẹp hòi, ai bảo cô lại có thêm một thằng em trai đang chờ tranh gia sản, không đề phòng không được.

Cô đá đá vào vali, giục anh đi nhanh.

Lạc Cẩn Hanh "ừm" một tiếng, bảo được.

Đi được vài bước, cô lại cảm thán: "Hồi đó bố tôi mà mua thì giờ tôi cũng có một căn ở đây rồi."

...

Bước vào cửa là một chiếc tủ kính đen, đèn cảm ứng âm tường bừng sáng theo nhịp chân. Nội thất biệt thự thiết kế theo phong cách tối giản với những đường nét đen

- xám

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!