Nửa giờ sau, Tô Hi Nguyệt đã thu dọn xong hành lý.
Đồ đạc của cô không nhiều, những món lớn đã được xe của công ty vận chuyển chở đi trước một chuyến, số còn lại vì dời đến nơi gần nên nếu thiếu gì hoặc muốn quay về ở vài ngày cũng rất thuận tiện.
Xuống lầu, Lạc Cẩn Hanh giúp cô xếp túi xách và vali vào cốp xe.
Hôm nay anh lái một chiếc Cullinan màu đen, thân xe rộng rãi, sang trọng, không gian chứa đồ cực kỳ lý tưởng cho những chuyến đi xa hay chở đồ đạc cồng kềnh.
Đóng cốp xe lại, Lạc Cẩn Hanh bước tới bảo: "Xe của em cứ để đó, đừng lái nữa."
"Vậy tôi đi làm bằng gì?"
Anh thong thả đáp: "Trong dàn xe của tôi, em cứ chọn lấy một chiếc."
Tô Hi Nguyệt cũng chẳng buồn khách sáo với anh, gật đầu: "Được thôi." Rồi cô mở cửa ghế phụ ngồi vào.
Lên xe, Lạc Cẩn Hanh không vội khởi hành mà quay sang hỏi: "Đồ đạc mang đủ hết chưa? Có sót gì không?"
Việc đầu tiên Tô Hi Nguyệt làm là hạ kính cửa sổ để làn gió mát rượi ùa vào mặt, nghe vậy cô chỉ lơ đãng "ừm" một tiếng.
"Đưa cho tôi đi, tôi giữ giúp em."
Tô Hi Nguyệt không hiểu, quay đầu nhìn anh. Lạc Cẩn Hanh nói: "Chứng minh thư. Sáng mai tôi qua công ty đón em rồi tiện đường đi luôn, đỡ mất công sáng mai em lại cuống cuồng đi tìm."
Lời này nghe sao mà quen tai, giọng điệu cũng có phần giống người quen cũ.
Tô Hi Nguyệt tặc lưỡi hai cái, không đưa cũng chẳng nói không cho, chỉ im lặng nhìn anh chằm chằm. Một lúc sau cô mới cười bảo: "Sợ tôi chạy mất à?"
Lạc Cẩn Hanh đón lấy ánh mắt cô. Cô khẽ nghiêng đầu, khóe môi dần nhếch lên, không hẳn là một nụ cười trọn vẹn mà là một đường cong đầy ẩn ý, âm cuối kéo dài mang theo chút tinh quái cố tình.
Không gian tĩnh lặng vài giây.
Anh thu hồi tầm mắt, không phủ nhận, chỉ bình thản đáp một tiếng "ừm".
Sự thừa nhận dứt khoát này ngược lại khiến Tô Hi Nguyệt ngẩn người.
Chiếc túi xách nhỏ bằng da cừu đang đặt trên bệ điều khiển trung tâm, Lạc Cẩn Hanh rũ mắt nhìn lướt qua rồi dời tiêu điểm lên mặt cô. Đôi mắt đen sâu thẳm như mặt hồ tĩnh lặng, phản chiếu rõ mồng một hình bóng cô trong đó.
Anh không tiến thêm bước nào, dừng lại hai giây như muốn hỏi: Có được không?
Tô Hi Nguyệt không nghe rõ, đến khi phản ứng lại thì anh đã cúi người, đường hoàng cầm lấy chiếc túi nhỏ ngay trước mặt cô.
Động tác mượt mà tự nhiên như đã tập dượt từ trước; mở khóa, rút thẻ, rồi kẹp tấm thẻ mỏng manh ấy giữa đầu ngón tay. Cả chuỗi hành động diễn ra nhanh đến mức Tô Hi Nguyệt không kịp thốt lên lời nào.
Món đồ thuộc về cô giờ đã nằm gọn trong túi áo bên trái của anh, vị trí gần trái tim nhất.
Sau khi cất kỹ, anh nhẹ nhàng vỗ lên túi áo: "Mai trả em."
...
Chiếc xe lăn bánh êm ái vào trục đường chính, hòa vào dòng xe cộ hối hả.
Lạc Cẩn Hanh lái xe rất vững, cũng giống như con người anh vậy: tập trung, mượt mà và luôn giữ khoảng cách an toàn chuẩn sách giáo khoa, hoàn hảo đến mức không thể bắt lỗi.
Ngoài cửa sổ, ánh đèn lấp lánh như tranh vẽ, màn đêm xanh thẫm bắt đầu lan tỏa trên bầu trời.
Tô Hi Nguyệt ngồi yên ở ghế phụ, dây an toàn siết nhẹ trước n.g.ự.c, vòng tay ôm lấy chiếc túi da cừu.
Khóa kéo đã được kéo lại, chính tay Lạc Cẩn Hanh làm, lúc đưa lại cho cô anh còn tinh tế vuốt phẳng chỗ mình vừa chạm vào, bảo là phải để chủ nhân của nó thấy hài lòng mới được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!