Không ngờ Lạc Cẩn Hanh đột ngột đưa ra yêu cầu này, Tô Hy Nguyệt ngỡ mình nghe nhầm, ngẩn người: "... Cái gì?"
Dường như vẻ mặt của cô quá đỗi chấn động và không thể tin nổi, Lạc Cẩn Hanh bèn giải thích ngắn gọn: "Em ở một mình, không có người chăm sóc sẽ không an toàn. Nghén nặng có thể dẫn đến mất nước, trong tình huống đột xuất bên cạnh nhất định phải có người."
"Cho nên, anh muốn chăm sóc tôi?"
Từ năm mười tám tuổi cô đã bắt đầu sống một mình, đột nhiên trong nhà có thêm một người, cô sẽ không quen.
"Không cần đâu, tôi tự lo cho mình được."
Lạc Cẩn Hanh không hề bất ngờ trước câu trả lời của cô, anh dừng lại một chút: "Tôi biết em không quen, nhưng chúng ta đã quyết định kết hôn, sau này tự nhiên phải chung sống sớm tối có nhau."
"Tôi biết, nhưng đột ngột quá..."
Hôm nay mới vừa quyết định giữ lại em bé, cô còn chưa kịp hoàn hồn thì anh đã yêu cầu sống chung.
"Ban đầu tôi định chính thức gặp mặt phụ huynh hai bên rồi mới tiến hành bước tiếp theo, nhưng sức khỏe em yếu, kế hoạch đành phải đẩy sớm lên."
Anh tiến lên một bước, thu hẹp khoảng cách: "Sống cùng nhau, lúc em cần có thể tìm thấy người ngay lập tức."
Lời anh nói câu nào cũng thấu tình đạt lý, không thể phản bác, Tô Hy Nguyệt chẳng tìm được lý do nào để nói không.
Nhưng cô đã quen độc hành, bên cạnh đột nhiên xuất hiện người khác khiến cô thấy không thoải mái, giống như lãnh địa riêng tư bị xâm phạm, phản ứng đầu tiên của chủ nhân chính là đuổi kẻ đột nhập ra ngoài.
Tô Hy Nguyệt khẽ rũ mi mắt, che đi những cảm xúc đang cuộn trào, ánh mắt rơi vào chiếc chăn mỏng đắp trên cánh tay.
Lạc Cẩn Hanh nhận ra sự lưỡng lự của cô, tưởng cô luyến tiếc môi trường quen thuộc nên đưa ra gợi ý khác: "Hoặc là, tôi chuyển qua chỗ em ở cũng được."
"Không được."
Tô Hy Nguyệt thốt lên đầy kiên quyết, nói xong mới nhận ra phản ứng của mình hơi thái quá.
Cô giải thích: "Ba tôi sẽ đến nhà tôi, không thể để ông ấy nhìn thấy anh."
Sợ câu nói gây hiểu lầm, cô bổ sung thêm: "Chuyện m.a.n. g t.h.a. i ông ấy vẫn chưa biết, đợi thêm một thời gian nữa, khi nào rảnh anh hãy cùng tôi về nhà thú thật."
"Được, bên ngoài lạnh, vào nhà đi. Tôi chỉ đưa ra đề nghị, không bắt em phải quyết định ngay bây giờ."
Tô Hy Nguyệt không nhúc nhích, đá nhẹ vào viên đá vụn dưới chân, hỏi anh: "Anh thật sự muốn chăm sóc tôi?"
Lạc Cẩn Hanh: "Em ở một mình tôi không yên tâm."
Cô nhìn anh vài giây, rồi dời mắt đi: "Chiều thứ Năm lúc sáu giờ, qua đây giúp tôi chuyển hành lý."
...
Chiều thứ Năm, Lạc Cẩn Hanh gõ cửa đúng giờ. Tô Hy Nguyệt chỉ về nhà sớm hơn anh ba phút, vừa mới đá văng đôi giày ra khỏi chân.
Cô thay dép lê, đứng dậy mở cửa cho anh vào.
Đây là lần đầu tiên Lạc Cẩn Hanh vào nhà cô, những lần trước đưa cô về cũng chỉ dừng lại dưới lầu. Bây giờ anh đứng trước cửa, cách một cánh cửa đang mở toang do chính tay cô mở.
Anh hỏi: "Tôi vào được chứ?"
Tô Hy Nguyệt nghiêng người: "Vào đi, tự thay dép nhé."
Trên tủ giày có một đôi dép lê nam, cỡ 40, màu xanh dương.
Lạc Cẩn Hanh nhìn thoáng qua bóng lưng Tô Hy Nguyệt, không nói gì, cúi người lấy dép ra thay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!