Chương 14: (Vô Đề)

Trần Việt Ly vốn là kẻ khéo léo đưa đẩy, vừa nhìn thấy Lạc Cẩn Hanh là lập tức buông bàn tay đang khoác của Khương Giai Di ra.

Hắn nở nụ cười đúng mực, bước chân nhanh mà vững, đứng chuẩn xác trước mặt Lạc Cẩn Hanh.

"Chào Lạc tổng, tôi là Trần Việt Ly, phóng viên của tờ Tinh Thần. Thật không ngờ lại được gặp anh ở đây. Trước đây chúng ta từng liên lạc qua, không biết anh còn nhớ không."

Trần Việt Ly hơi nghiêng người, vừa vặn che khuất bóng dáng Tô Hi Nguyệt, giọng điệu vô cùng vồn vã.

Lạc Cẩn Hanh buộc phải dừng bước, gật đầu lịch sự: "Chào anh."

Trần Việt Ly không ngờ Lạc Cẩn Hanh lại chịu đáp lời mình, hắn như được tiếp thêm động lực, vội vàng rút danh thiếp ra: "Vốn dĩ buổi phỏng vấn tuần trước tôi đã có cơ hội gặp Lạc tổng, nhưng vì công ty có sắp xếp đột xuất nên phải đổi đồng nghiệp khác theo sát. Đến hôm nay mới thực sự có vinh dự được gặp anh."

Lúc này Lạc Cẩn Hanh mới dời mắt sang nhóm người trước mặt, nhướng mày: "Phỏng vấn sao?"

Khương Giai Di nở nụ cười duyên dáng, ra vẻ vô tình nói: "Đúng vậy Lạc tổng, tổng biên tập bên tôi rất coi trọng lần phỏng vấn này, đặc biệt giao cho phóng viên dày dạn kinh nghiệm nhất phụ trách. Nhưng sau đó vì vài chuyện 'tế nhị' nên mới đổi thành phóng viên Tô, kết quả là bản thảo đến giờ vẫn bị tổng biên tập xếp xó đấy ạ."

"Lạc tổng chắc chưa biết, cái nghề này của chúng tôi kỵ nhất là đổi trắng thay đen, mà phóng viên Tô lại thích nhất là vì câu khách mà làm mờ đi tính chân thực của sự việc. Bài viết không được duyệt chắc cũng vì lý do đó."

Khương Giai Di theo thói quen nhìn sang Trần Việt Ly. Khi cảm nhận được ánh mắt tán thưởng của người yêu và thấy ngón tay anh ta nhẹ nhàng m*n tr*n trên cánh tay mình, tiếng cười của cô ta càng thêm phần đắc ý: "Theo tôi thấy ấy mà, có người chỉ hợp đi làm giới giải trí thôi, vì họ rành nhất là chiêu trò thu hút ánh nhìn. Còn về chuyên môn thì phải..."

Lạc Cẩn Hanh thong thả xoay mặt đồng hồ trên cổ tay, đợi đến khi cô ta dứt lời mới thản nhiên ngước mắt ngắt lời.

"Hạ thấp đồng nghiệp để nâng cao bản thân, thủ đoạn này chẳng lấy gì làm cao minh." Ánh mắt anh lướt qua những gương mặt đang hớn hở của họ: "Người thực sự có năng lực không bao giờ cần giẫm đạp lên người khác để chứng minh giá trị của mình."

"Tôi chấp nhận cuộc phỏng vấn của phóng viên Tô chỉ đơn giản vì năng lực chuyên môn và sự tôn trọng đạo đức nghề nghiệp của cá nhân cô ấy. Còn về các người..."

Lạc Cẩn Hanh vừa nói vừa từ tốn cởi chiếc cúc áo vest, giọng điệu bình thản như đang nói một chuyện chẳng hề liên quan.

Nụ cười trên mặt Khương Giai Di đông cứng lại, đôi môi tô son đỏ mọng há hốc rồi lại ngậm vào, bàn tay đang khoác tay Trần Việt Ly siết c.h.ặ. t lại. Ngay cả những đồng nghiệp đi cùng cũng cảm nhận được bầu không khí biến đổi, lẳng lặng lùi ra xa.

"Lạc tổng, phải chăng có hiểu lầm gì đó..."

Lạc Cẩn Hanh đã cạn kiệt kiên nhẫn, để lại một câu cuối cùng: "Tôi khuyên các người nên dành thời gian soi xét đồng nghiệp để nâng cao tu dưỡng chuyên môn của mình thì hơn."

...

Ở phía bên kia.

Tô Hi Nguyệt trong lòng đang bực bội. Nhìn thấy Trần Việt Ly và Khương Giai Di đứng cùng Lạc Cẩn Hanh, một cảm giác khó chịu mơ hồ dâng lên từ dạ dày.

Không nói rõ được là gì, chỉ cảm thấy như món đồ riêng tư của mình bị kẻ khác chạm vào khi chưa được phép, mà kẻ đó lại đúng là người cô ghét nhất. Cảm giác bị mạo phạm này tuy nhẹ nhưng khó lòng ngó lơ.

Tô Hi Nguyệt quay lại sảnh ngồi xuống ghế sofa. Hôm nay cô không lái xe, lúc xuống lầu sờ túi mới nhớ ra là Lạc Cẩn Hanh đưa cô đến. Từ ngày mang thai, khứu giác trở nên nhạy bén lạ thường, cô gần như bài xích về mặt sinh lý với mùi da thuộc rẻ tiền trên các xe dịch vụ, nên tuyệt đối không có chuyện bắt xe ngoài.

Đại sảnh người qua kẻ lại, Tô Hi Nguyệt tựa lưng vào sofa, thầm đếm thời gian.

Cuối cùng, tám phút sau, Lạc Cẩn Hanh cũng đến.

Anh sải bước qua cửa xoay, vạt áo vest tung nhẹ, chiếc đồng hồ tỏa ánh kim loại lạnh lùng. Ánh mắt anh dừng lại chuẩn xác khi chạm vào cô.

Tô Hi Nguyệt không đứng dậy, cô vắt chéo chân ngước nhìn, nhướng mày: "Tám phút."

Lạc Cẩn Hanh đứng sững trước mặt cô, giọng trầm ổn: "Tám phút gì cơ?"

Tô Hi Nguyệt không đáp, ánh mắt khẽ rơi vào túi n.g.ự. c bên trái áo vest của anh. Nơi đó vẫn phẳng phiu, nhưng khi anh nhấc cổ tay lên lại lộ ra vẻ phồng nhẹ không tự nhiên.

Cô nhớ lại vẻ vồn vã khi nhóm Khương Giai Di đưa danh thiếp và bộ mặt nói xấu sau lưng cô lúc nãy, đầu ngón tay vô thức cuộn lại. Tám phút đủ để đọc hết một tờ tạp chí kinh tế rồi, vậy mà Lạc Cẩn Hanh lại đứng nghe kẻ cô ghét nói xấu cô suốt tám phút đồng hồ.

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!