Đúng vào giờ cơm trưa, Tô Hi Nguyệt quay lại công ty, chẳng may thang máy lại hỏng ngay tầng sáu.
Cô đành phải leo thang bộ. Từ ngày mang thai, cơ thể cô rất nhanh xuống sức, mới leo được hai tầng mà bắp chân đã mỏi nhừ, run bần bật như gắn động cơ.
Lạc Cẩn Hanh nhắn tin hỏi khi nào cô rảnh để anh sang nhà thưa chuyện với bố cô, bàn tính việc hôn sự.
Tô Diệc Kiệt thì đang mải mê trong niềm vui sắp có cháu đích tôn, đâu còn tâm trí nào để ý đến cô. Hơn nữa, chuyện cô m.a.n. g t.h.a. i vẫn chưa dám hé môi với ai, Lạc Cẩn Hanh mà đột ngột xông đến, e là đôi chân anh khó lòng bảo toàn.
Tô Hi Nguyệt trả lời qua loa: [Để sau đi.]
Lạc Cẩn Hanh nói phía anh cứ chuẩn bị trước, khi nào cô rảnh thì báo một tiếng, anh sẽ cùng cô về nhà.
Tô Hi Nguyệt ừ hử cho qua chuyện.
Nhắn được vài câu, cô bắt đầu thấy Lạc Cẩn Hanh thật phiền phức nên chủ động kết thúc cuộc trò chuyện. Còn chưa "chính thức" mà đã bắt đầu giáo điều, việc gì nên làm việc gì không, lẽ nào cô còn cần anh nhắc nhở sao?
Tô Hi Nguyệt tắt màn hình, ném điện thoại vào túi.
Nghỉ ngơi một lát, cô định bước tiếp thì cúi đầu nhìn xuống, chợt phát hiện bắp chân mình dường như tròn trịa hơn hẳn lúc trước.
Cô vội vàng dừng lại so đo, rồi nhanh ch. óng đi đến kết luận: Một người vốn tự hào về đôi chân cực phẩm như cô, thật sự đã béo lên rồi. To ra hẳn hai vòng, không phải ảo giác, cũng chẳng phải tự lừa dối mình. Cô béo rồi, xấu xí rồi, không còn là đại mỹ nhân "khoác bao tải cũng đẹp" như xưa nữa.
Tô Hi Nguyệt thấy như sét đ.á.n. h ngang tai, đầu óc c.h.ế. t lặng.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Đứng chôn chân tại chỗ suốt ba phút, cô vẫn khó lòng chấp nhận sự thật phũ phàng này.
Đúng lúc đó, đồng nghiệp đi ngang qua hỏi sao cô không vào công ty, Tô Hi Nguyệt vội dùng túi xách che chân, lùi lại hai bước. Cô chữa ngượng rằng mình đang rảnh rỗi nên leo thang bộ để tiêu thực giảm cân.
Đồng nghiệp nghe vậy cũng không hỏi gì thêm, chào vài câu rồi đi thẳng.
Nhóm chat báo tin thợ sửa chữa ba giờ chiều mới đến, lối cầu thang vừa bí vừa nóng, Tô Hi Nguyệt mệt đến mức hồn xiêu phách lạc, mồ hôi vã ra như tắm. Thấy tiếng bước chân của những người ăn trưa xong đang quay lại ngày một đông, cô vội vàng lết đôi chân chạy thục mạng về văn phòng.
Vừa vào đến nơi, cô đổ gục xuống ghế làm việc.
Làm sao có thể chứ? Từ nhỏ cô đã yêu cái đẹp, thích chưng diện, vì để mặc váy đẹp dự vũ hội mà cô có thể nhịn ăn tối cả tháng trời. Có lần hạ đường huyết ngất xỉu, việc đầu tiên cô làm khi tỉnh lại là leo lên bàn cân, thấy cân nặng giảm mới thở phào nhẹ nhõm.
Vậy mà tại sao vừa m.a.n. g t.h.a. i đã béo lên thế này? Tô Hi Nguyệt vội vàng sờ lên n.g.ự. c mình. Cảm giác vẫn quen thuộc: phẳng lì, chẳng có gì thay đổi. Cô tức đến mức muốn c.h.ử. i thề, dựa vào cái gì mà chỉ béo chân chứ không béo n.g.ự.c!
Thật quá vô lý!
Cơn giận bốc lên đầu, cô trút hết mọi tội lỗi lên đầu kẻ thủ ác: [Lạc Cẩn Hanh, tôi hận anh!!!]
Tô Hi Nguyệt: [Tất cả là tại anh, cái gen nhà anh kiểu gì thế không biết! Đền đôi chân cực phẩm cho tôi, đền quyền tự do mặc váy ngắn cho tôi! Lạc Cẩn Hanh, anh đền đi, đền đi, đền đi!!!]
Chẳng đợi Lạc Cẩn Hanh kịp trả lời, cô đã nhanh tay cho anh vào danh sách đen, một giây cũng không muốn nghe thấy ba chữ họ Lạc kia nữa.
Hồi mẹ sinh cô cũng chỉ nặng hơn năm mươi cân, cô không thể thế này được.
Vẫn chưa cam lòng, cô chụp một bức ảnh gửi cho Ôn Tĩnh Thư. Thấy hai giây chưa có hồi âm, cô gọi thẳng luôn.
Ôn Tĩnh Thư đang đi nghỉ dưỡng ở London, vừa mới thức giấc, giọng còn ngái ngủ: "Gì đấy bảo bối, nhớ mình à? Cuối tuần mình về với cậu nhé."
"Bảo bối cái gì mà bảo bối, mình gặp chuyện lớn rồi!" Tô Hi Nguyệt chạy biến vào nhà vệ sinh, đóng c.h.ặ. t cửa rồi nói gấp gáp.
Ôn Tĩnh Thư thong thả bỏ viên kẹo bạc hà vào miệng: "Bố cậu có con thứ ba, cậu bị đuổi khỏi nhà rồi à?"
Mẹ nó, đúng là miệng quạ đen.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!