"Quy trình phẫu thuật đã hủy bỏ. Thời gian tới không được ăn đồ lạnh, cứng, kể cả đồ sống và bít tết chưa chín kỹ, những thứ này có thể chứa vi khuẩn, dễ gây nhiễm trùng không tốt cho bé. Tuyệt đối không chạm vào t.h.u.ố. c lá, rượu bia, chú ý tránh xa môi trường có khói t.h.u.ố.c. Điểm quan trọng nhất là nếu bụng có bất kỳ dấu hiệu khó chịu nào, phải đến bệnh viện ngay lập tức."
Chủ nhiệm Triệu dứt khoát ký tên, đưa bản cam kết vào hồ sơ, ngón tay gõ lạch cạch trên bàn phím vài cái rồi lấy ra một cuốn sổ tay quản lý t.h.a. i sản.
Đối mặt với hai người vừa đi đã quay lại, bà không hề tỏ ra quá ngạc nhiên, chỉ đẩy gọng kính, dặn dò: "Kết quả kiểm tra cho thấy các chỉ số đều rất lý tưởng, người mẹ và phôi t.h.a. i phát triển khỏe mạnh. Tuy nhiên không được chủ quan, ba tháng đầu dinh dưỡng nhất định phải theo kịp. Lát nữa hai người qua trạm điều dưỡng lấy danh sách dinh dưỡng rồi cứ thế mà làm theo."
"Cảm ơn bác sĩ, chúng cháu nhớ rồi ạ." Giọng Tô Hy Nguyệt rất khẽ.
Chủ nhiệm Triệu gấp bệnh án lại, ánh mắt lướt qua Tô Hy Nguyệt rồi dừng trên người Lạc Cẩn Hằng.
Đây là cháu trai bạn học cũ của bà, hôm kia còn đặc biệt gọi điện nhờ bà bay từ nước ngoài về để trực tiếp làm phẫu thuật.
"Lần này chắc chắn là sinh chứ không đổi ý nữa chứ?"
Lạc Cẩn Hằng nghiêng đầu nhìn Tô Hy Nguyệt.
Cảm nhận được ánh mắt của hai người, đầu ngón tay Tô Hy Nguyệt khẽ cuộn lại.
Quyết định này tuy chỉ mới tồn tại trong đầu một đêm, nhưng cô làm việc vốn không bao giờ dây dưa kéo dài, một khi đã quyết là đóng đinh trên cột.
Cô ngẩng đầu, giọng nói kiên định: "Không đổi ạ, cháu quyết định sinh bé ra."
"Chúc mừng." Bác sĩ đưa phiếu kiểm tra cho họ, mỉm cười: "Kể từ giờ, hai người đã là những bậc cha mẹ tương lai rồi."
Rời khỏi bệnh viện, cho đến khi lên xe, Tô Hy Nguyệt vẫn không nói với Lạc Cẩn Hằng câu nào.
Giữa tấm phiếu siêu âm là một phôi t.h.a. i nhỏ xíu đang cuộn tròn, đen trắng đan xen, chỉ dài khoảng 1cm, còn chưa bằng cái móng tay của cô, trông như một quả nho đen nhỏ xíu.
Cô mân mê tờ phiếu, gọi khẽ người bên cạnh.
"Hửm?"
"Lời lúc nãy anh nói là nghiêm túc chứ?"
"Phải. Nếu cô muốn sinh con, chúng ta sẽ kết hôn."
Tô Hy Nguyệt ngước nhìn anh: "Tôi có khả năng tự mình nuôi con khôn lớn, không cần anh vì trách nhiệm mà phải miễn cưỡng bản thân."
"Cô có biết áp lực của một người mẹ đơn thân lớn đến mức nào không?"
"Tôi biết, nhưng tôi quan tâm hơn đến việc con có thể lớn lên hạnh phúc và vui vẻ."
Lạc Cẩn Hằng không đáp lại, tay phải đặt trên vô lăng, ánh mắt dõi theo dòng xe cộ ra vào phía trước, dáng người thẳng tắp.
Trong xe bỗng chốc lặng ngắt như tờ.
Ở thời đại này, đôi khi chẳng cần mở miệng, chỉ một ánh mắt là biết đối phương đang nghĩ gì.
Im lặng chính là biểu thái.
Đôi mày thanh thoát của Tô Hy Nguyệt khẽ nhíu lại, ngọn lửa nhỏ trong lòng âm thầm bùng lên.
Có đến mức phải khó xử vậy không? Làm như cô mặt dày bám lấy anh, ép anh phải chịu trách nhiệm không bằng.
Dù cô nói không cần chịu trách nhiệm, bản thân có thể nuôi con, nhưng thấy anh trưng ra bộ dạng khó xử thế này, cô thấy khó chịu vô cùng.
"Tô Hy Nguyệt tôi nói được làm được, tuyệt đối không đeo bám." Cô tháo dây an toàn, tiếng "cạch" nhẹ vang lên đầy rõ ràng trong không gian tĩnh mịch.
Cô gần như phải nhẫn nhịn lắm mới không đạp Lạc Cẩn Hằng một cái, xoay người định đẩy cửa xe.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!