Chương 10: (Vô Đề)

Suốt hai ngày cuối tuần, Tô Hi Nguyệt vùi đầu trên giường ngủ li bì. Mãi đến sáu giờ chiều, khi Tô Diệc Kiệt gọi điện đến, cô mới lờ đờ tỉnh giấc.

"Con biết rồi mà, Tết Đoan Ngọ về nhà với bố, con không quên đâu. Con hứa rồi mà, vâng vâng, con đang trên đường rồi, hơi tắc xe chút, nhanh nhất chắc phải bảy giờ rưỡi mới tới."

Mắt Hi Nguyệt nhắm mắt mở, ngủ nhiều quá nên đầu óc quay cuồng. Cô vừa nghe điện thoại vừa đ.á.n. h răng, suýt chút nữa làm rơi máy vào bồn nước, giọng nói ậm ừ không rõ chữ.

"Không cần đợi con đâu, mọi người cứ ăn trước đi, để phần cho con cái bánh chưng là được."

Tô Diệc Kiệt không bóc mẽ lời nói dối của con gái, chỉ dặn cô đi đường cẩn thận.

"Vâng, con biết rồi bố."

Tô Hi Nguyệt hớp một ngụm nước súc sạch bọt trong miệng, rút hai tờ giấy lau môi.

Kể từ khi dọn ra ở riêng, cô rất hiếm khi về nhà. Cô ghét cặp mẹ con kia, mắt không thấy tim không đau, chỉ những dịp lễ tết mới về để trò chuyện với bố. Hôm nay nếu không phải là Tết Đoan Ngọ, cô cũng chẳng buồn về để chuốc bực vào thân.

Tắm rửa xong, thay quần áo rồi trang điểm nhẹ nhàng, loáng cái đã trôi qua một tiếng đồng hồ.

Hi Nguyệt nhìn điện thoại, bố cô nhắn tin hỏi cô muốn ăn loại bánh chưng nào để ông chừa lại trước. Còn gã đàn ông tồi Lạc Cẩn Hanh kia, suốt hai ngày qua chẳng lấy một lời hỏi han, bảo đền bù gì chứ, toàn nói mồm.

Tô Hi Nguyệt hứ một tiếng, gõ chữ: [Con ăn nhân táo đỏ, một quả đặt bên trên, hai quả gói bên trong, năm quả nho khô, mười quả long nhãn, 40 gram gạo nếp, tất cả bỏ vào trong hết nhé. Với lại dạo này con đau dạ dày, không ăn được đồ quá ngấy, độ ngọt 5 phần là vừa đẹp.]

Cô gần như có thể hình dung ra vẻ mặt chê bai của bố mình, khóe môi nhếch lên, tiếp tục làm khó: [Dạo này con bị dị ứng, không ăn được đồ người khác làm, không là nổi mẩn đỏ cả người, đau lắm. Chẳng biết tối nay có phúc được ăn bánh chưng không nữa, lần trước t.a. i n.ạ. n suýt c.h.ế.t, xui xẻo hết mức. Haizz, mong là tối nay vận may khá khẩm hơn chút, đói quá, thèm ăn bánh chưng bố làm quá đi mất.]

Tô Diệc Kiệt: [Biết rồi, bố đích thân xuống bếp làm cho con, muốn ăn bao nhiêu cũng có, mau về đi nhé.]

Tô Hi Nguyệt nhướng mày: [Không phải hàng độc quyền con không lấy đâu nhé.]

Tô Diệc Kiệt: [Được, chỉ mình con có, không phần ai hết.]

Lúc này Hi Nguyệt mới hài lòng, vớ lấy chìa khóa rồi rời đi.

Đường xá không quá đông đúc, cô tới cổng Tô gia vừa đúng bảy giờ rưỡi.

Hi Nguyệt tắt máy đỗ xe, thím Lâm đã đứng đợi sẵn ở cửa, tươi cười đón lấy, thành thục mở cửa xe cho cô.

"Tiểu Hi về rồi à, đường có tắc không con?" Thím Lâm đã ở Tô gia ba mươi năm, nhìn cô lớn lên từ nhỏ, Hi Nguyệt sớm đã coi thím như người thân ruột thịt.

"Tắc c.h.ế. t đi được, m.ô.n. g con ngồi tê dại cả rồi, lái xe cũng đau tay nữa." Hi Nguyệt chạy đến ôm chầm lấy thím Lâm. Thím Lâm đã gần sáu mươi, tóc bạc trắng cả mái đầu, nghe cô nũng nịu than vãn thì không khỏi xót xa, nắm lấy bàn tay nhỏ của cô mà x** n*n.

"Xem kìa, mặt mũi mệt đến gầy sọp đi một vòng rồi, lần sau đừng tự lái xe nữa. Bố con chẳng phải đã sắp xếp tài xế cho con sao, công việc đã đủ vất vả rồi mà Tiểu Hi."

Hi Nguyệt dựa đầu vào vai thím Lâm, bĩu môi: "Thím Lâm ơi, mấy hôm trước con bị t.a. i n.ạ. n xe, suýt chút nữa là c.h.ế. t đi không được gặp thím nữa rồi."

Sắc mặt thím Lâm biến đổi hẳn, lo lắng hỏi: "Có bị thương chỗ nào không, mau để thím xem có nghiêm trọng không. Chuyện lớn thế này sao không nói tiếng nào, đã đi bệnh viện kiểm tra chưa, có đau không con?"

Đôi bàn tay đầy nếp nhăn, hằn in vết dấu thời gian như một chiếc máy quét, lập tức kiểm tra kỹ lưỡng trên người Hi Nguyệt, giọng nói run rẩy.

Hi Nguyệt để mặc cho thím Lâm kiểm tra một lượt, xác nhận không sao mới hì hì cười nói: "Con lừa thím đấy, thím xem con vẫn khỏe re đây này, con chỉ muốn thím quan tâm con chút thôi."

"Cái con bé này, chuyện này mà cũng đem ra đùa được sao. Lần sau còn dám dọa thím Lâm như thế, thím sẽ không làm sườn xào chua ngọt cho con nữa đâu."

Hi Nguyệt khoác tay thím Lâm đi vào trong, vừa đi vừa làm nũng dỗ dành.

Trong phòng khách, tivi đang phát một bộ phim ngôn tình ngọt ngào. Mẹ kế Đường Lệ ngồi ở vị trí chính trên ghế sofa, nghe thấy tiếng chân liền ngẩng đầu lên: "Tiểu Hi về rồi à, đi đường vất vả rồi, mau lại đây ngồi đi. Thím Lâm rót trà cho Tiểu Hi nhé, lấy loại trà ngon tôi mới mua tháng trước ấy."

Thím Lâm vâng một tiếng, định lên lầu lấy trà thì bị Hi Nguyệt giữ lại trước một bước.

Cô nhìn Đường Lệ, mỉm cười: "Con không quen uống trà thím Lâm pha. Nghe nói dì rất sành trà đạo, còn bỏ cả đống tiền đi học lớp quý bà, hôm nay con phải nếm thử xem số tiền đó có đáng giá không, xem đồ 'đóng gói' với đồ thật nó khác nhau chỗ nào."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!