Sau một thời gian dài nỗ lực mà không nhận được bất kỳ sự hồi đáp nào, cuối cùng Dương Tinh Tinh cũng chịu "ngừng chiến". Tang Nhứ thở phào nhẹ nhõm, bớt đi được một mối phiền toái.
Thế nhưng, đúng một phút trước giờ tan tầm, cô lại nhận được "thánh chỉ" mời lên phòng Tổng giám đốc. Đây đúng là cơn ác mộng mà cô có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.
Vệ Hàm Hàm nắm lấy tay cô với vẻ mặt đầy đồng cảm: "Đổi lại nếu Bùi Tổng không phải phụ nữ, lại còn là một người phụ nữ xinh đẹp như vậy, tôi chắc chắn sẽ nghĩ cô ấy đang muốn dùng 'quy tắc ngầm' với cô đấy."
Tang Nhứ cạn lời, cô đã chán ngấy việc phải đoán già đoán non xem "có phải nàng cố ý hay không".
Bởi vì chắc chắn là Bùi Tư Độ cố ý rồi, quá đáng thật sự!
Có lẽ do Tang Nhứ không thèm che giấu sự khó chịu, nên vừa thấy cô, Bùi Tư Độ đã mở lời: "Vì muốn nói chuyện riêng nên tôi mới đợi đến giờ tan tầm để gọi cô lên đây."
Tang Nhứ lười biếng đến mức chẳng buồn nhấc mí mắt, ánh nhìn hờ hững lướt qua bộ ghế sofa da sang trọng đặt giữa phòng. Cô từng được ngồi ở đó một lần, êm ái vô cùng. Tổng giám đốc đúng là Tổng giám đốc, diện tích phòng làm việc riêng suýt soát cả văn phòng làm việc của bộ phận cô.
"Sếp muốn nói chuyện riêng gì ạ?" Tang Nhứ cố gắng giữ giọng điệu bình thản, kìm nén sự tò mò xuống mức thấp nhất.
Bùi Tư Độ mỉm cười dịu dàng: "Chúng ta vừa đi vừa nói chuyện nhé. Tôi muốn mời cô đi ăn tối, đã nói là phải trả cô một bữa cơm mà."
Đã nói?
Nói lúc nào cơ?
Ở quán bar hôm đó, Tang Nhứ nhớ rõ mồn một là mình đã từ chối rồi mà.
"Không cần phiền phức thế đâu, tôi đã nói là không cần rồi." Bản năng của Tang Nhứ trỗi dậy, cô kháng cự lại lời mời mọc này. Vốn dĩ chỉ là một bát mì cỏn con, cứ mời qua mời lại thế này thì bao giờ mới dứt.
Bùi Tư Độ bèn đổi chiến thuật: "Vậy coi như tôi cảm ơn cô về hộp bánh quy và bánh kem hôm nọ đi. Có qua có lại mới toại lòng nhau chứ."
Ánh mắt và giọng nói của nàng đầy vẻ dụ dỗ, như người thợ săn đang giăng bẫy con mồi.
Tang Nhứ bị nàng nhìn chằm chằm đến mức mất tự nhiên, đành mở lời từ chối thẳng thừng: "Tối nay tôi có hẹn rồi, sếp có việc gì thì cứ nói thẳng ra là được."
Không nhận được cái gật đầu như mong đợi, nụ cười trên môi Bùi Tư Độ nhạt dần từng chút một. Nàng gật đầu, không cưỡng cầu nữa, ngồi lại vào ghế, hỏi bâng quơ: "Cô có hẹn gì thế?"
Tang Nhứ nhìn nàng với ánh mắt kỳ quái: "Hẹn hò riêng tư."
Trả lời cũng như không.
Những lời Bùi Tư Nhiên kể cứ văng vẳng bên tai, cuối cùng Bùi Tư Độ không nhịn được nữa: "Là đi ăn với Dương Tinh Tinh à?"
Tang Nhứ sững sờ trong giây lát rồi hỏi ngược lại: "Bùi Tổng cũng tin vào mấy lời đồn đại này sao?"
"Ý của cô là..." Bùi Tư Độ ngả người ra sau ghế. Vốn là một tư thế lười biếng, nhưng nàng làm lại toát lên vẻ ưu nhã đầy hàm súc.
Rõ ràng nàng đang phải ngước lên nhìn Tang Nhứ, nhưng khí thế áp đảo lại khiến người ta có cảm giác nàng đang từ trên cao nhìn xuống: "... những chuyện đó chỉ là tin đồn thất thiệt?"
Tang Nhứ thấy Bùi Tư Độ hôm nay quá kỳ lạ. Kỳ lạ đến mức từng lời nàng nói ra, cô đều không hiểu nổi.
Đang yên đang lành tự nhiên lôi Dương Tinh Tinh vào làm gì, lại còn đi xác minh độ tin cậy của mấy tin đồn bát quái nữa chứ.
Đường đường là Tổng giám đốc, dù có tan làm rồi thì cũng đâu nên rảnh rỗi sinh nông nổi đến mức này.
Tang Nhứ không muốn đối mặt với sự kỳ quặc này nữa, cô mất hết kiên nhẫn: "Bùi Tổng vừa bảo có việc riêng muốn nói, rốt cuộc là việc gì ạ?"
Bùi Tư Độ im lặng một lát, sự dịu dàng trong đáy mắt lại vơi đi vài phần: "Tôi thay mặt em gái xin lỗi cô. Con bé không biết chừng mực, tự tiện đưa thông tin cá nhân của cô cho Dương Tinh Tinh. Tôi đã phê bình nó rồi, lần sau tôi sẽ bảo nó đích thân đến xin lỗi cô."
Thực ra Tang Nhứ đã đoán được rồi. Con đường nhanh nhất để Dương Tinh Tinh tra ra nơi làm việc của cô chính là thông qua Bùi Tư Nhiên.
Điều này cũng chứng tỏ, Bùi Tư Độ và Bùi Tư Nhiên đã nói chuyện riêng về cô, nên cô bé mới biết cô là nhân viên của nàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!