Chương 8: (Vô Đề)

Tang Nhứ gõ cửa, người bên trong cao giọng đáp: "Mời vào."

Chất giọng của Bùi Tư Độ rất đặc biệt, đầy ắp hương vị. Khi nàng nói lớn như lúc này, những âm tiết ngắn gọn cũng trở nên nhịp nhàng, lôi cuốn.

Nhưng khi thì thầm, giọng nàng lại dịu dàng như lời tự tình bên gối.

Đêm qua ở quán bar, nàng đã ghé sát tai Tang Nhứ nói rất nhiều điều. Rõ ràng là sự thân mật đến mức quái dị, nhưng đặt trong hoàn cảnh đó lại trở nên hợp lý đến lạ thường. Chẳng ai cảm thấy có vấn đề gì, ngoại trừ Phong Cảnh.

Phong Cảnh từng thắc mắc: "Sao tớ cứ có cảm giác cậu đặc biệt ghét chị ta thế nhỉ?"

Tang Nhứ mặt lạnh tanh: "Trên đời này làm gì có ai thích sếp mình bao giờ."

Bùi Tư Độ ngồi trên ghế làm việc, nụ cười rạng rỡ như hoa nở, chẳng có chút gì giống người đang bận rộn. Nàng đứng dậy, vòng qua bàn làm việc, thần thái sảng khoái chào: "Chào buổi sáng."

"Chào sếp." Tang Nhứ dùng hai tay đặt hộp bánh lên bàn làm việc, không nói thêm lời thừa thãi nào.

Bùi Tư Độ mang đôi giày cao gót khoảng bảy, tám phân. Tang Nhứ liếc nhìn xuống, thầm lo lắng nàng sẽ bị trẹo chân, nhưng những bước đi của nàng lại vô cùng vững chãi, uyển chuyển.

"Hôm trước ăn bánh quy thấy ngon quá, nên mới không kìm được mà làm phiền cô. Tôi phải cảm ơn cô thế nào đây?"

Ánh mắt nàng chân thành tha thiết, Tang Nhứ nghe xong cũng thấy mát lòng mát dạ, nhưng vẫn khách sáo đáp: "Không cần đâu, tôi cũng hay mang điểm tâm cho đồng nghiệp ăn, không phải chỉ riêng Bùi Tổng đâu."

Nghe vậy, hàng mi Bùi Tư Độ khẽ rũ xuống thật nhanh, che giấu đi cảm xúc vừa thoáng qua trong đáy mắt, rồi ngay lập tức khôi phục vẻ trong sáng như thường lệ.

Nhưng Tang Nhứ đã kịp nhận ra.

Bùi Tư Độ có thói quen nhìn thẳng vào mắt người đối diện khi nói chuyện, vừa chuyên chú, lễ phép, lại vừa mang theo một áp lực vô hình. Mấy nhân viên bình thường bị nàng gọi tên trong cuộc họp, về sau lưng đều vỗ ngực thon thót kêu: "Sợ muốn chết."

Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, những điều lời nói không thể diễn tả hết đều ẩn giấu trong ánh mắt. Có người giấu rất sâu, có người lại giấu rất nông.

Tang Nhứ nghĩ thầm, Bùi Tư Độ chắc chắn thuộc loại giấu rất sâu. Cái chớp mắt che giấu vừa rồi nhanh đến mức cô không kịp nhìn rõ.

Bùi Tư Độ vẫn giữ giọng điệu ban nãy: "Được rồi, vậy tôi sẽ không khách sáo nữa."

"Vâng, vậy tôi xin phép ra ngoài?" Tang Nhứ hỏi ướm thử, phòng hờ nàng còn việc gì khác.

Không hỏi thì thôi, vừa hỏi xong, Bùi Tư Độ khựng lại một giây rồi quả nhiên bắt đầu hỏi han về tiến độ dự án.

Khi bàn công việc, nàng ít khi cười đùa, thái độ nghiêm túc và chuyên nghiệp, nhưng tuyệt nhiên không lạnh lùng hay hà khắc, khác hẳn vị Tổng giám đốc tiền nhiệm.

Thế nên Bùi Tư Độ về đây chưa lâu nhưng đã rất được lòng dân, ngoại trừ những lời than vãn không thể tránh khỏi của nhân viên về cấp trên.

Tang Nhứ xốc lại tinh thần để đối đáp, nửa tiếng sau mới được thả về chỗ ngồi.

Thấy vẻ mặt bơ phờ kiệt sức của cô, Tống Doãn Duệ vội chạy lại an ủi: "Sao thế, mới sáng sớm đầu tuần đã bị sếp gọi vào uống trà rồi à?"

Vệ Hàm Hàm cũng nhoài người sang với vẻ mặt lo lắng: "Trông cô cứ như vừa bị sếp bóc lột sức lao động ấy."

Tang Nhứ bực mình lườm cô bạn một cái. Rõ ràng cây ngay không sợ chết đứng, thế mà ngay dưới mí mắt bao người, cô lại không đúng lúc nhớ đến cái tư thái khi Bùi Tư Độ ghé sát tai cô nói chuyện, lúc cười lúc giận.

Hơi thở ấy phả vào khiến cả người cô mềm nhũn.

Biểu cảm của Tang Nhứ cứng đờ ngay lập tức.

Tống Doãn Duệ không biết cô đang hồi tưởng lại chuyện "đen tối" gì, thấy vậy càng thêm thương cảm, dịu dàng dỗ dành: "Tang Tang, có chuyện gì cứ nói với anh. Không sao đâu, anh sẽ giúp em nghĩ cách."

Tang Nhứ vội vàng xua tan những suy nghĩ lộn xộn trong đầu, dọn dẹp một khoảng trống sạch sẽ rồi "xịt nước hoa" cho tâm trí: "Không có gì đâu, đi sớm quá bị sếp bắt được, gọi vào hỏi chút chuyện về dự án Thất Tịch thôi."

Dù biết Bùi Tư Độ khá hài lòng với dự án đó, Tống Doãn Duệ vẫn không yên tâm: "Không có vấn đề lớn gì chứ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!