Quán bar được thiết kế theo phong cách kim loại công nghiệp tr*n tr**, phủ trong ánh đèn đỏ ma mị, thứ ánh sáng vừa u tối vừa phảng phất vẻ quyến dụ. Cơn say ngà ngà đang trôi chậm trong huyết quản Tang Nhứ bỗng bị ai đó túm lấy, vo thành một sợi chỉ mảnh rồi thẳng tay rút phắt khỏi cơ thể. Thay vào đó là cảm giác như có một gáo nước lạnh buốt dội xuống từ đỉnh đầu.
Giọng hát trầm ấm của nam ca sĩ hòa quyện cùng nữ ca sĩ trên sân khấu, những bóng người lắc lư điên cuồng theo điệu nhạc disco, bầu không khí sôi động bị đẩy lên đến đỉnh điểm.
Vốn dĩ là nơi để xả stress, nhưng trong hoàn cảnh này, với Tang Nhứ, nó chẳng khác nào chốn ngục tù tra tấn.
Cô rút ra một bài học xương máu: Từ nay về sau, tuyệt đối không được "tay nhanh hơn não". Nếu cô không trả lời tin nhắn của Bùi Tư Độ ngay lập tức, thì mọi chuyện đã thái bình rồi.
Sự xấu hổ này đều do cô tự chuốc lấy.
Đã tan làm rồi mà còn ngoan ngoãn trả lời tin nhắn sếp, đúng là ngu ngốc đến mức không còn đường về.
Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, Tang Nhứ chuyển từ trạng thái chật vật sang tự trách, rồi tự oán. Cô vén lọn tóc vương bên má ra sau tai, ánh mắt dần trở nên tỉnh táo và sắc lạnh.
Từ lúc nhìn thấy cô, ánh mắt Dương Tinh Tinh như dính chặt vào người cô không rời. Tang Nhứ giống như một người ẩn mình trong sương mù, người khác không nhìn thấu được cô, và cô cũng chẳng buồn để tâm đến thế giới bên ngoài.
Dưới sự cổ vũ nhiệt tình của Dương Tinh Tinh và Bùi Tư Nhiên, Tang Nhứ bị Phong Cảnh kéo xềnh xệch sang bàn của họ.
Không ai biết trong lòng cô đang kháng cự đến mức nào.
Nhưng có những tình huống, định mệnh đã an bài là không thể tránh né.
Trên bàn, đồ ăn vặt và đĩa thịt nguội đã vơi đi quá nửa, vỏ chai rượu xếp hàng dài chứng tỏ họ đã uống được một lúc lâu. Chắc chắn Bùi Tư Độ đã nhìn thấy cô từ sớm.
Thế nên nàng mới nhắn tin cho cô.
Nhưng trên đời sao lại có kiểu người như thế chứ? Nhắn tin không đi thẳng vào vấn đề, cứ hỏi lấp lửng "Bận không?", ai mà dám trả lời thật lòng cơ chứ.
Tóm lại, tất cả là lỗi của Bùi Tư Độ.
Nghĩ như vậy, Tang Nhứ không còn tự trách mình nữa.
Khi cô bước tới, Bùi Tư Độ vẫn ngồi trên ghế sô pha dài, không hề ngẩng đầu lên. Ánh đèn hắt lên bờ vai trái của nàng, làm nổi bật đường nét thanh tú và mái tóc đen được chải chuốt tỉ mỉ buông hờ hững trên lưng.
Nàng mặc đồ thường phục, không còn vẻ đoan trang, trí thức như ở công ty, nhưng cũng không phóng khoáng đến mức lộ cả nửa tấm lưng như Tang Nhứ.
Mấy cô bạn cùng phòng của Bùi Tư Nhiên đã chạy ra sàn nhảy, chỗ ngồi trống ra một khoảng. Tang Nhứ bị Phong Cảnh đẩy nhẹ một cái, "vô tình" ngồi xuống ngay cạnh Bùi Tư Độ.
Rõ ràng biết người ta đến, nhưng Bùi Tư Độ vẫn dán mắt vào màn hình điện thoại. Mãi đến khi Tang Nhứ yên vị, nàng mới thong thả ngước mắt lên nhìn cô một cái.
Ánh mắt ấy chứa đựng một nụ cười mơ hồ, lại vương chút men say, toát lên vẻ lười biếng đầy quyến rũ.
Tang Nhứ không dám nhìn lâu, vừa định dời mắt đi thì Bùi Tư Độ đã hơi nghiêng người về phía cô. Giọng nàng nhẹ nhàng, mềm mại như lụa, rót thẳng vào tai cô:
"Tang tiểu thư vừa hút thuốc lại vừa uống rượu nha."
Lại còn thích nói dối nữa.
Hút thuốc rồi uống rượu thì đã làm sao? Bùi Tư Độ không nói hết câu, nàng lại thu người về, giữ khoảng cách như muốn vạch rõ ranh giới.
Tang Nhứ cảm thấy mình như một học sinh vừa nhận được đề bài khó, đang vắt óc suy đoán ý đồ của giáo viên. Người vừa hút thuốc vừa uống rượu đầy ra đấy, rốt cuộc nàng muốn ám chỉ điều gì?
Đó chỉ là sở thích cá nhân thôi mà. Bùi Tư Độ định dán nhãn gì cho cô đây?
Nếu là bình thường, có khi Tang Nhứ đã sẵn sàng tranh luận đến cùng với nàng về vấn đề này. Nhưng hôm nay cô tự biết mình đuối lý, chẳng còn tâm trạng đâu mà cãi cọ.
Thế là cô hơi khom người, bốc ít đồ ăn vặt cho vào miệng, im thin thít chờ Phong Cảnh nhanh chóng đến giải cứu mình khỏi chốn này.
Phong Cảnh hiểu thừa cô không thích mấy chỗ ồn ào thế này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!