Sáng hôm sau đến công ty, văn phòng vẫn vắng tanh như mọi khi, ngay cả "Tống điều hòa" chăm chỉ cũng chưa thấy đâu. Tang Nhứ tranh thủ cầm chiếc cốc cà phê chưa kịp rửa tối qua đi vào phòng trà nước.
Dòng nước len lỏi qua các kẽ ngón tay, chảy vào lòng chiếc cốc đã khô khốc sau một đêm dài, từng chút một cuốn trôi những vệt cà phê nâu sẫm, trả lại vẻ trắng trẻo ban đầu.
Đêm qua, tại sao Bùi Tư Độ lại nhất quyết đợi cô đi ăn cùng?
Lúc nàng ngắm nghía chiếc cốc của cô, trong đầu nàng đang nghĩ gì? Chắc chắn phải có suy nghĩ gì đó chứ.
Tâm trí Tang Nhứ trôi theo dòng nước, những mảnh ghép ký ức rời rạc của tối qua bỗng chốc được chắp nối lại thành một bức tranh hoàn chỉnh.
Bàn tay trắng nõn, những ngón tay thon dài của nàng nhẹ nhàng cầm lấy chiếc cốc mà cô từng đặt lên môi.
Đụng vào đồ đạc lộn xộn của người khác thật sự chẳng hay ho chút nào.
Mái tóc xoăn bồng bềnh thường ngày được nàng buộc cao gọn gàng, kết hợp với áo sơ mi toát lên vẻ giỏi giang, sắc sảo. Thế nhưng ánh mắt nàng lại nhu hòa, luôn vương vấn một nét cười.
Dù là nụ cười ẩn giấu lưỡi dao hay nụ cười như có như không, cũng không thể phủ nhận một điều: Bùi Tư Độ cười lên rất đẹp.
Ngũ quan lập thể, xương lông mày cao với đường nét rõ ràng, hàng mi cong vút chạm vào làn tóc mai, đôi mắt hạnh tròn trịa mà quyến rũ. Đuôi mắt nàng hơi xếch lên, nhưng lại bị khí chất đoan trang, dịu dàng kìm nén lại, khiến người ta không thấy chút lả lơi nào, ngược lại chỉ cảm thấy người này cao sang, chỉ có thể đứng nhìn từ xa.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên, Tang Nhứ đã biết nàng là một người phụ nữ không tầm thường, sự thông minh sắc sảo hiện rõ trong từng ánh mắt, cử chỉ.
Cô rửa chiếc cốc sạch đến mức kin kít.
Bởi vì cô đang mải nghĩ về Bùi Tư Độ.
Đến khi nhận ra điều đó, dòng nước từ vòi bỗng chốc nóng lên, xối thẳng vào tay cô bỏng rát.
Tang Nhứ giật mình khóa vòi nước lại.
Mồ hôi lạnh toát ra sau lưng, mang theo cảm giác bàng hoàng và phiền muộn khó tả.
Tối qua, vì phép lịch sự, sau khi về đến nhà cô đã nhắn tin báo bình an cho Bùi Tư Độ.
Nàng chỉ trả lời vỏn vẹn ba chữ: "Đi ngủ sớm."
Thế mà sáng nay vào công ty, hai người lại trở về là hai đường thẳng song song, ai làm việc nấy.
Vậy những lần giao nhau ngắn ngủi kia là vì cái gì?
Có lẽ vì từng quen biết hồi cô đi làm gia sư, lại thêm trải nghiệm chơi game cùng nhau, Bùi Tư Độ trông cũng không giống người muốn trả thù vặt, có khi nàng thực sự muốn kết bạn với cô.
Dù sao Bùi Tư Độ cũng mới đến, lạ nước lạ cái ở công ty này.
Tâm trạng nàng tốt nên đối xử đặc biệt với cô một chút cũng là điều dễ hiểu.
Huống chi sự "đặc biệt" này cũng chẳng có gì to tát, không quá thân thiết, cũng chẳng lén lút tăng lương cho cô.
Ngược lại, còn nhắc nhở cô phải tăng ca nữa chứ.
Tang Nhứ có thể chắc chắn Bùi Tư Độ cố ý. Tối qua trong lúc chờ mì, nàng đã nói chắc nịch: "E là ngày mai cô còn phải tăng ca mới làm xong việc đấy."
Hôm nay Tang Nhứ cắm đầu chạy deadline cả ngày, quả nhiên thấy lời Bùi Tư Độ nói chuẩn không cần chỉnh.
Cô vừa ôm một bụng bực tức, vừa không thể không bội phục đối phương đã nắm thóp được tâm lý trì hoãn và thói quen "làm việc riêng" của nhân viên bọn cô.
Tối nay Bùi Tư Độ không tăng ca. Nàng rời công ty sau giờ tan tầm nửa tiếng, vừa khéo chạm mặt Tang Nhứ lúc cô bước ra từ nhà vệ sinh.
Nàng hỏi: "Đã ăn tối chưa?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!