Bùi Tư Độ bỗng nhiên nổi hứng muốn đi dạo quanh trường đại học cũ của Tang Nhứ, nằng nặc đòi cô dẫn đến ký túc xá ngày xưa. Không có thẻ sinh viên, hai người không vào được bên trong, chỉ đành ngồi ở ghế đá dưới sân ký túc xá hóng gió.
"Tầng 4, ban công thứ ba đếm từ trái sang, đó là phòng trước kia của em."
Bùi Tư Độ ngửa đầu nhìn lên. Ráng chiều đỏ rực pha lẫn chút se lạnh của hoàng hôn hắt lên sườn mặt nàng, tạo nên một vẻ đẹp vừa hư ảo vừa chân thực. Tang Nhứ chăm chú ngắm nhìn nàng, gương mặt này quả thực quá mức mê người, nhìn bao lâu cũng không biết chán.
"Hồi đại học, em có nhiều bạn không?"
Bùi Tư Độ hỏi xong liền quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt chăm chú của Tang Nhứ. Tang Nhứ giật mình lảng tránh: "Bây giờ em cũng chẳng có mấy bạn bè, hồi đại học lại càng ít nói hơn. Chẳng ai chơi với em cả, ngoại trừ Phong Cảnh."
"Ai bảo em không có bạn? Ngoài Phong Cảnh ra, còn Tống Doãn Duệ, Vệ Hàm Hàm còn gì, chẳng phải đều là những người bạn tốt của em sao?" Bùi Tư Độ tự ngửi thấy mùi giấm chua loét trên người mình, nhưng cũng chẳng ngại để Tang Nhứ ngửi thấy.
Hồi mới bắt đầu theo đuổi Tang Nhứ, cô đối với nàng lạnh lùng như băng đá, nhưng quay lưng lại thì cười nói vui vẻ với đám đồng nghiệp trong văn phòng. Mỗi lần nhìn thấy cảnh đó, nàng lại tự hỏi rốt cuộc mình đã đắc tội gì với cô nhóc này.
"Họ là người tốt, đều rất chiếu cố em, nên ở chung khá thoải mái. Nhưng gọi là bạn thân thì chưa tới mức đó."
Đồng nghiệp trong công ty, chỉ có thể dừng lại ở quan hệ đồng nghiệp. Tang Nhứ không có quan hệ tư giao với họ. Ngày nghỉ tuyệt đối sẽ không rủ nhau đi dạo phố ăn cơm, dù Vệ Hàm Hàm năm lần bảy lượt mời mọc, cô cũng chẳng muốn xã giao.
Bùi Tư Độ đưa ra lời bình sắc bén: "Em mắc chứng sợ xã hội."
Giới trẻ bây giờ giống như Tang Nhứ không hiếm, trong công ty nàng có cả đống. Ngoài công việc ra thì chỉ thích ru rú một mình, không yêu đương cũng lười kết bạn.
Bùi Tư Độ thì ngược lại hoàn toàn. Từ nhỏ nàng đã hiểu rõ việc xử lý tốt các mối quan hệ xã hội giúp ích rất nhiều cho cuộc sống. Ví dụ như trong gia đình, bố mẹ nàng luôn coi nàng là một người bạn bình đẳng và tôn trọng lẫn nhau.
Bùi Tư Nhiên tuy bị bố mẹ quản thúc chặt chẽ, nhưng từ bé đã dạn dĩ, thích thể hiện bản thân. Hồi tốt nghiệp cấp ba, Bùi Tư Độ đưa em gái đi du lịch phía Bắc, con bé bắt taxi mà có thể "chém gió" với tài xế đến mức đi nhầm cả đường.
Cho nên Bùi Tư Độ từng không thể lý giải nổi những người mắc chứng sợ xã hội. Giao tiếp giữa người với người đơn giản như vậy, là một phần tất yếu của cuộc sống, cớ sao lại phải dùng đến hai chữ "sợ hãi"?
Nhưng theo thời gian, trải nghiệm cuộc sống nhiều hơn, gặp gỡ đủ loại người, vị trí đứng cao hơn đòi hỏi nàng phải thấu hiểu người khác, nàng mới dần nhận ra đây là một hiện tượng phổ biến bình thường.
Tang Nhứ lại phủ nhận: "Em cũng bình thường thôi, chỉ đơn thuần cảm thấy không cần thiết phải giao thiệp với quá nhiều người."
Phàm là những đối tượng cần thiết phải giao tiếp, Tang Nhứ chưa bao giờ e ngại. Chơi script murder, dù là ghép với người lạ, Tang Nhứ vẫn có thể phối hợp ăn ý.
Nhưng cô chán ghét việc phải xã giao khách sáo với những người không quan trọng, không đổi lại được giá trị tương đương, chỉ lãng phí thời gian quý báu của cuộc đời.
Đi làm rồi, thời gian rảnh rỗi nhiều hơn nên Tang Nhứ cũng khoan dung hơn, thỉnh thoảng còn có thể qua loa lấy lệ vài câu. Chứ hồi đi học thì khác, nửa phút cô cũng không nỡ lãng phí, xa lánh mọi cuộc giao lưu vô nghĩa, nên nhiều người bảo cô lập dị.
Tang Nhứ khinh thường việc giải thích. Chỉ biết rằng nếu cô buông thả bản thân một chút, có thể sẽ bị mắc kẹt mãi mãi ở cái vùng quê nghèo nàn tại Vân Thành. Kết hôn, sinh con, sống một cuộc đời rập khuôn tẻ nhạt.
Bốn năm đại học, vì giành học bổng, vì nuôi sống bản thân, tích cóp đủ tiền, đến ngủ còn chẳng đủ giấc, nói gì đến chuyện xã giao kết bạn.
Mãi đến khi tốt nghiệp, xác định mình có thể trụ lại ở Hoài Thành, tìm được công việc lý tưởng, Tang Nhứ mới dám thở phào nhẹ nhõm, dừng chân nghỉ ngơi một chút.
"Làm gia sư cho Tư Nhiên, con bé và bố mẹ con bé đều là đối tượng em cần phải giao thiệp. Còn chị là người không liên quan, chỉ làm lãng phí thời gian của em, cho nên em mới không thèm để ý tới chị sao?" Bùi Tư Độ bắt đầu so đo tính toán, càng nghĩ càng thấy ấm ức.
"Chị chắc hẳn từ nhỏ đến lớn đều có rất nhiều người vây quanh, ai cũng thích chị đúng không?" Không nhớ đây là lần thứ mấy Bùi Tư Độ nhắc chuyện cũ, Tang Nhứ nói ra kết luận mà cô đã sớm nhận định.
"Chưa chắc đâu. Cũng có những đối thủ cạnh tranh không ưa chị. Hồi đi học có người tung tin đồn chị yêu sớm, gian lận thi cử, nói nhà chị đút lót thầy cô hiệu trưởng, nên danh tiếng của chị ở trường cũng bình thường thôi. Đi làm rồi thì bị đồn là dùng 'quy tắc ngầm', bị người ta bàn tán, thậm chí còn bị chơi xấu sau lưng nữa."
Bùi Tư Độ kể lại những chuyện này với giọng điệu bình thản, không chút cảm xúc, đối lập hoàn toàn với ánh mắt kinh ngạc của Tang Nhứ. Nàng cười nhạo: "Em tưởng sống làm vạn người mê dễ lắm chắc?"
Tang Nhứ nghe xong mà lòng chua xót: "Sao ai cũng phải gặp mấy kẻ đáng ghét thế nhỉ?"
Hoàn hảo như Bùi Tư Độ mà cũng có người không vừa mắt. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, chính vì nàng quá hoàn hảo nên mới không nhận được sự yêu thích trọn vẹn từ tất cả mọi người.
Tang Nhứ tự giễu thầm nghĩ: Giá mà Bùi Tư Độ có nhan sắc bình thường, à không, xấu xí một chút thì tốt biết mấy.
Như vậy dù là yêu đương hay ký hợp đồng bao nuôi, Tang Nhứ đều sẽ cảm thấy mình chịu thiệt thòi, là một người thành thật không chiếm được bao nhiêu tiện nghi. Cho dù bị đồng tiền của nàng làm mờ mắt, bị bao nuôi, thì số tiền kiếm được cũng coi như là tiền "bán mình" vất vả.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!