Chương 49: (Vô Đề)

Đại hội thể thao ở trường đại học, sự náo nhiệt chỉ thuộc về một nhóm người, còn đa số sinh viên đều tỏ ra thờ ơ. Chẳng giống thời cấp hai cấp ba, cả lớp sẽ đồng lòng hò hét vì bạn, coi vinh dự của bạn chính là vinh dự của tập thể.

Đối với sinh viên, mấy ngày đại hội thể thao chính là thời gian lý tưởng để đi du lịch hoặc tranh thủ về nhà thăm gia đình. Tệ lắm thì cũng nằm dài trong ký túc xá cày game lướt mạng. Ai lại muốn ra ngoài dãi nắng dầm mưa, làm chuyện tốn công vô ích chứ.

Nhưng sân vận động vẫn vô cùng náo nhiệt, chẳng cần lo lắng thiếu người cổ vũ. Bùi Tư Nhiên bĩu môi giải thích: "Hội học sinh của mỗi viện đều cử đám xui xẻo thay phiên nhau trực ban, bọn họ chỉ trông chờ vào việc này để kiếm điểm rèn luyện thôi."

Đến lượt Bùi Tư Nhiên thi đấu. Ngoài người của hội học sinh, hai phòng ký túc xá chơi thân với cô bé cũng đặc biệt đến cổ vũ, và Dương Tinh Tinh cũng có mặt ở đó.

Nhìn thấy Tang Nhứ, cậu ta kinh ngạc đến ngây người. Sao Tang Nhứ lại ở đây?

Cậu ta cứ nghĩ mình sẽ chỉ gặp Tang Nhứ ở tiệm Mười Bảy Tầng hoặc quán bar, hai người họ như sống ở hai thế giới song song.

Nhưng giờ đây, Tang Nhứ đang hiện diện trong thế giới của cậu ta. Khoảng cách vô hình dường như biến mất trong chốc lát.

Nhiều ngày không gặp Tang Nhứ, những rung động bất chợt từng có tưởng chừng như mây khói thoảng qua, tan rồi lại tụ.

Cậu ta từng theo đuổi, nhưng người ta không thích, cậu ta cũng chẳng còn cách nào.

Tang Nhứ rất quả quyết. Không thích một người, cô sẽ không để lại cho người đó dù chỉ một tia hy vọng mong manh. Giá như lúc ấy Tang Nhứ chịu đáp lại cậu ta một chút thôi, cậu ta đã có thể kiên trì tiếp tục, tình cảm này sẽ không chết yểu như vậy.

Nhưng sau này, ngay cả Bùi Tư Nhiên từng ủng hộ cậu ta cũng khuyên nên bỏ cuộc. Tang Nhứ từ chối quá thẳng thừng. Có lẽ cô ấy thực sự không thích tình chị em, không thích kiểu người như cậu ta, nếu cứ cố chấp theo đuổi chỉ càng khiến người ta chán ghét.

Dương Tinh Tinh đành phải biết điều mà buông tay.

Hôm nay, gặp lại Tang Nhứ trong tình huống hoàn toàn không chuẩn bị trước, cậu ta thấy cô trang điểm nhẹ nhàng, đang mỉm cười với Bùi Tư Nhiên. Nụ cười ấy thuận đường phân phát cho cậu ta một chút, rồi rất nhanh thu lại, khôi phục vẻ lãnh đạm thường ngày.

Nụ cười của Tang Nhứ vốn hiếm hoi, lần này lại cười đẹp đến lạ thường, không mang theo chút e lệ nào, có lẽ là do không khí ở sân vận động đủ thoải mái chăng?

Dương Tinh Tinh nghe thấy tiếng tim mình đập dồn dập đầy vô dụng, tự giận bản thân sao lại yếu đuối đến mức người thần cộng phẫn thế này. Rõ ràng đã bảo không thích nữa rồi, sao vừa nhìn thấy người ta vẫn thấy xinh đẹp, vẫn rung động không thôi?

Dạo này sinh viên năm nhất đang rầm rộ tổ chức cuộc thi bình chọn hoa khôi nam thần. Mấy thằng bạn độc thân cùng phòng đều bảo thấy em nào xinh thì phải nhanh tay "hốt" ngay. Nhưng cậu ta xem qua ảnh của những nữ sinh đó, xinh đẹp thì có thừa, nhưng để khiến cậu ta rung động thì còn kém xa. Cậu ta chẳng buồn tán tỉnh ai.

Tiêu chuẩn rung động của cậu ta là gì, chính cậu ta cũng không nói rõ được, cho đến khi gặp Tang Nhứ.

Tang Nhứ chính là hình mẫu lý tưởng mà Dương Tinh Tinh hằng mong ước, từ ngoại hình đến tính cách. Tuy bản thân cậu ta hướng ngoại, cởi mở, cũng thích kết bạn với những cô gái hào sảng như Bùi Tư Nhiên, nhưng trong thâm tâm cậu ta lại si mê những cô gái văn tĩnh, nội liễm.

Những cô gái tham gia bình chọn hoa khôi dĩ nhiên có vốn liếng nhan sắc. Nhưng cậu ta lại cố tình thích kiểu của Tang Nhứ – xinh đẹp nhưng lại toát lên vẻ không tự biết mình đẹp.

Bùi Tư Nhiên ngày thường vốn chẳng chịu ngồi yên, tố chất thân thể cực tốt. Ở nội dung chạy dài nữ, ngay vòng đầu tiên cô bé đã lao lên dẫn đầu. Giữa đường bị người khác vượt mặt, cô bé không kiêu ngạo không nóng nảy mà bám sát phía sau, đến giai đoạn nước rút mới bứt tốc lao lên như tên bắn.

Khán giả trên khán đài đều kinh ngạc không hiểu cô bé lấy đâu ra nhiều sức lực đến thế. Trong đó có một nam sinh hét đến khản cả giọng:

"Bùi Tư Nhiên! Đỉnh của chóp! A a a a a!"

Bùi Tư Độ và Tang Nhứ không hẹn mà cùng nhìn về phía cậu ta. Chàng trai trông rất sáng sủa, ngũ quan đoan chính, dáng người còn cao hơn cả Dương Tinh Tinh.

Trước đây trong nhóm bạn chơi cùng Bùi Tư Nhiên không thấy có cậu này. Trông cậu ta với đám bạn khác của Bùi Tư Nhiên cũng chỉ dừng ở mức quen biết xã giao.

Bùi Tư Độ khẽ hừ nhẹ một tiếng, ghé vào tai Tang Nhứ thì thầm: "Hình mẫu lý tưởng của Tư Nhiên đấy. Hồi cấp ba con bé yêu sớm, cũng toàn chọn mấy cậu cao nhất, đẹp trai nhất khối."

"Sao chị biết em ấy yêu sớm?"

Trong mắt Bùi Tư Độ thoáng qua vẻ đắc ý, rồi lại thở dài: "Chỉ có thể trách con bé cái gì cũng viết hết lên mặt. Thời gian đó chị thấy nó lúc nào cũng mặt mày hồng hào, phơi phới x**n t*nh, biết ngay là có biến, hỏi một cái là khai ra ngay."

Tuổi dậy thì mà gặp phải bà chị tinh quái như Bùi Tư Độ thì đúng là "xong đời". Tang Nhứ châm chọc một câu: "Chị còn biết cả xem tướng nữa cơ à?"

"Đúng vậy, em có muốn chị xem kỹ cho em không?" Bùi Tư Độ nghe ra ý tứ trong lời cô, thấp giọng hỏi lại bên tai.

Tim Tang Nhứ hơi thắt lại, lùi ra nửa bước: "Không cần đâu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!