Chương 48: (Vô Đề)

Sáng hôm qua, Bùi Tư Độ đã dậy sớm làm bữa sáng. Theo quy tắc Tang Nhứ tự đặt ra cho mình, hôm nay đến phiên cô.

Thế nên, cô "việc nhân đức không nhường ai" mà dậy thật sớm, lục lọi trong tủ lạnh tìm kiếm nguyên liệu. Trứng gà ốp la, thịt xông khói áp chảo, tôm nõn xào đậu bắp, ăn kèm với bánh mì nướng phô mai.

Ngày thường ăn một mình, Tang Nhứ lười bày vẽ. Nhưng hai người thì lại khác.

Bày biện đồ ăn đẹp mắt ra bàn, Tang Nhứ bưng đến trước mặt Bùi Tư Độ – người vừa trang điểm xong, khách sáo nói: "Mời chị dùng bữa."

Nhìn bữa sáng phong phú trước mắt, Bùi Tư Độ mỉm cười thỏa mãn: "Cảm ơn em."

Từ lúc tỉnh dậy nhìn thấy mặt Tang Nhứ, nàng đã không ngăn được cảm giác thẹn thùng, dù không biểu lộ ra mặt nhưng lời nói lại ít hơn hẳn ngày thường. Sau câu cảm ơn, nàng lặng lẽ thưởng thức bữa sáng do chính tay Tang Nhứ chuẩn bị.

Tuy Tang Nhứ từng làm bánh quy và bánh kem cho nàng, nhưng đây là lần đầu tiên cô nấu một bữa sáng hoàn chỉnh, lại còn ngay trong chính căn bếp của nàng.

Trong lòng Bùi Tư Độ như được ủ một ngọn lửa ấm áp. Nàng cảm thấy tài nấu nướng của Tang Nhứ thực sự không tồi, có thể biến những nguyên liệu quen thuộc đến phát ngán này thành hương vị hấp dẫn đến thế.

"Đầu gối em đỡ nhiều rồi." Tang Nhứ tìm đề tài trò chuyện, "Hôm nay đi lại không còn đau nữa, thuốc chị mua tốt thật đấy."

Bùi Tư Độ chỉ cười. Vốn định khoe khoang là do thủ pháp bôi thuốc của mình tốt, nhưng nhớ lại chuyện tối qua, nàng lại thấy xấu hổ không dám tranh công.

Tang Nhứ lẳng lặng dùng bữa, khẩu vị có vẻ rất tốt, thái độ bình tĩnh hơn nàng nhiều.

Hôm nay cô mặc một chiếc áo len cổ lọ bên trong, khoác ngoài là chiếc áo gió màu xanh đen, tôn lên chiếc cổ thon dài và khí chất nội liễm. Cơn buồn ngủ buổi sớm còn vương lại trong ánh mắt lười biếng, mơ màng tựa như hồ nước phủ sương.

Tang tiểu thư lúc này trông thật văn nhã, sạch sẽ, lại phảng phất chút u buồn.

Giống hệt như Tang Nhứ của 5 năm trước, mang đậm hơi thở học sinh nhưng lại khác biệt hoàn toàn với đám đông tầm thường.

Thế nhưng, tối hôm qua, người l*t s*ch quần áo nàng không chừa lại mảnh vải nào, làm chuyện phóng túng hoang đường cũng chính là cô. Ngoại trừ bước cuối cùng chưa thật sự tiến hành, Tang Nhứ quả thật không hề bạc đãi bản thân chút nào.

Bùi Tư Độ tối qua dùng bao nhiêu lời lẽ trêu chọc cô, thì cô dùng bấy nhiêu phần nhiệt tình để đáp lễ lại.

Sau đó, Tang Nhứ còn chằm chằm nhìn vào n** t* m*t nhất của nàng, khàn giọng nhận xét: "Chị nói không đúng, chỗ này đâu có xấu."

Bùi Tư Độ không thể chịu nổi vẻ mặt nghiêm túc khi nói chuyện "người lớn" của Tang Nhứ, vội lấy tay che mắt mình lại: "Em đừng nói nữa."

"Chị không tin lời em sao? Chính chị cũng chưa từng ngắm kỹ nó bao giờ đúng không?" Tang Nhứ dường như giả vờ ngây ngô, càng thấy nàng thẹn thùng lại càng to gan, còn làm bộ suy tư nghiêm túc: "Hay là em chụp lại cho chị xem nhé?"

Bùi Tư Độ thực sự bị sự táo bạo của cô dọa sợ, vội vàng kéo người đang vùi g*** h** ch*n mình lên, hoảng hốt gọi tên "Tang Nhứ" mấy lần.

Nhận ra nàng đang căng thẳng tột độ, Tang Nhứ mềm lòng, ôm nàng vào lòng vỗ về trấn an một hồi.

Khi Bùi Tư Độ không mảnh vải che thân nằm trong lòng mình, Tang Nhứ tuy không nhân lúc cháy nhà mà hôi của, nhưng lại đưa ra một đề nghị đầy "thiện chí": "Lần trước em không mặc quần áo, chị đã ôm em ngủ cả đêm. Đêm nay em cũng muốn như vậy."

Cô đặc biệt coi trọng cái gọi là "có qua có lại".

Bùi Tư Độ dịu giọng giảng giải: "Lần trước là do em ngủ say quá, chị không nỡ đánh thức nên mới để em ngủ luôn. Giờ em bắt chị không mặc gì, lỡ chị bị cảm lạnh thì sao?"

Cuối tháng Mười trời đã trở lạnh, ngủ khỏa thân đúng là có chút mạo hiểm.

Nhưng mục đích từ chối của Bùi Tư Độ lại đơn thuần là sợ bị Tang Nhứ bắt nạt.

"Vậy thì đêm nay khỏi ngủ nữa."

Tang Nhứ "hiểu chuyện" nghe xong liền thỏa hiệp: "Thôi được rồi."

Sáng sớm dậy, cô chủ động làm bữa sáng, tặng cho Bùi Tư Độ một nụ hôn chào buổi sáng sau khi nàng rửa mặt xong, hoàn thành xuất sắc vai trò một cô bạn gái tiêu chuẩn.

Sương mù buổi sớm dần tan, tầm nhìn trở nên thoáng đãng. Bùi Tư Độ lái xe, còn Tang Nhứ nghịch điện thoại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!