Tang Nhứ bị tiếng cười của nàng làm cho tâm phiền ý loạn, mặt đen lại, nghiêm túc nói: "Nói đùa thì phải cả đối phương cũng thấy buồn cười mới được chứ."
Nắm vững nguyên tắc "vừa phải thì dừng", Bùi Tư Độ thu lại bàn chân đã được cắt móng gọn gàng, người hơi rướn về phía cô, giọng nói mềm mại dỗ dành: "Lại giận rồi sao?"
"Sao lại dùng từ 'lại'?" Nghe cứ như cô là người hay giận dỗi vô cớ vậy.
Bùi Tư Độ ném khăn giấy gói móng chân vụn vào sọt rác bên cạnh giường, vòng tay ôm lấy cánh tay Tang Nhứ, lắc lắc, v**t v*: "Coi như chị lỡ lời, chị xin lỗi em, được không?"
Tang Nhứ liếc nàng một cái đầy u oán, biểu thị rằng mình đang miễn cưỡng tha thứ.
Thấy nàng vẫn còn cợt nhả, chẳng có chút thành ý xin lỗi nào, trong lòng Tang Nhứ bất mãn, kéo nàng vào lòng rồi hôn loạn xạ.
Sữa tắm nhà Bùi Tư Độ có hương trà thanh khiết, thoang thoảng dịu nhẹ. Phải vùi mũi vào làn da nàng mới ngửi thấy mùi hương dễ chịu ấy. Tang Nhứ tham lam hít hà từng tấc da thịt từ cổ áo nàng trở xuống, khiến Bùi Tư Độ không chịu nổi mà né tránh: "Nhột quá."
Bùi Tư Độ sợ nhột đến mức báo động đỏ, chỉ cần lòng bàn tay Tang Nhứ lướt nhẹ qua cũng khiến nàng không chịu nổi.
Tang Nhứ lại cực thích điểm yếu này của nàng, cảm thấy nàng như vậy càng dễ bắt nạt, khi trêu chọc mang lại cảm giác thỏa mãn vô cùng. Nhưng trên mặt cô lúc nào cũng giả bộ đứng đắn: "Nhột cái gì mà nhột, sao chỗ nào chị cũng kêu nhột thế."
"Cái này sao có thể trách chị được." Bùi Tư Độ làm ra vẻ ủy khuất.
Diễn xuất quá lố, rõ ràng là chuyên để diễn cho cô xem.
Tang Nhứ đưa tay che mắt nàng lại, để nàng khỏi dùng ánh mắt đó làm hại mình.
Bùi Tư Độ lập tức ngoan ngoãn, nhưng vẫn không nhịn được nhắc nhở: "Em vừa đụng vào chân xong mà chưa rửa tay đấy."
Lần này đến lượt Tang Nhứ bật cười: "Em còn chưa chê, chị đã chê rồi."
Bùi Tư Độ với độ sạch sẽ cao, kéo cô đi rửa tay cho sạch, thuận tiện lau mặt một lần nữa.
"Em có muốn cắt móng tay không?"
Tang Nhứ vừa tắt vòi nước, nghe thấy câu ám chỉ này liền tức tối từ chối: "Không cần."
Bùi Tư Độ cười khanh khách, theo sau cô lên giường, vỗ vỗ vào gối: "Nằm xuống đi, để chị bôi thuốc cho."
Lời này nghe chẳng đứng đắn chút nào. Tang Nhứ nằm xuống nhưng không quên chỉnh lại vạt áo cho ngay ngắn. Ở bên cạnh Bùi Tư Độ là như vậy đấy, không lúc nào được lơ là cảnh giác.
Chẳng biết bước tiếp theo nàng sẽ làm gì.
Có lúc đang trêu chọc bạn hăng say, giây tiếp theo đã có thể viện cớ bỏ chạy, hoặc nói mấy câu kiểu "chưa chuẩn bị tâm lý" để lảng tránh.
Lọ dầu thuốc mang từ văn phòng về được đổ ra lòng bàn tay. Bùi Tư Độ chẳng thèm nhìn vào đâu khác, chỉ chăm chú nhìn vào đôi chân của Tang Nhứ, thuận miệng hỏi: "Chân chị có đẹp không?"
Tang Nhứ đang thất thần, chìm đắm trong những suy nghĩ rối rắm của riêng mình, ánh mắt chỉ tìm đại một chỗ để đậu lại. Nghe thấy câu hỏi, cô mới tập trung nhìn thoáng qua, rồi ỉu xìu nói thật lòng: "Chị chẳng có chỗ nào xấu cả."
Bùi Tư Độ im lặng bôi thuốc cho cô trong hai giây, rồi nói: "Cũng có chỗ xấu đấy."
"A ——" Tang Nhứ kêu đau, sự chú ý bị cái đầu gối chiếm lấy phần lớn, không để tâm lắm đến lời Bùi Tư Độ, buột miệng hỏi: "Chỗ nào?"
Tiếng mưa rơi và tiếng gió rít bên ngoài hòa vào nhau. Dù cửa kính cách âm rất tốt, nhưng vẫn nghe thấy những âm thanh không nhỏ vọng vào.
Bùi Tư Độ không trả lời, trên mặt càng không có biểu cảm dư thừa. Nàng chỉ khẽ thu lại nét dịu dàng trong đáy mắt, thay vào đó là vài phần phong lưu tình tứ. Tang Nhứ nhìn vào liền lập tức hiểu ý.
Tai cô nóng bừng. Bùi Tư Độ thật là... cô không tìm được từ ngữ nào để hình dung.
Dùng từ nhẹ nhàng thì không đủ để diễn tả cảm nhận của cô, mà dùng từ nặng nề với Bùi Tư Độ thì lại có vẻ thô thiển.
Tang Nhứ từng tiếp xúc với một số văn hóa phẩm nhạy cảm, điều cô không thích nhất chính là những đoạn dirty talk. Tình ý giữa hai người phải mập mờ, ý tại ngôn ngoại mới trêu chọc được tiếng lòng, nói toẹt ra thì thật vô vị.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!