Chương 45: (Vô Đề)

Rời khỏi "bảo địa" đã bị mình làm vấy bẩn, Tang Nhứ trở lại văn phòng liền ngáp ngắn ngáp dài, cơn buồn ngủ cứ thế ập đến. Ánh nắng sau giờ ngọ ấm áp mà tinh khôi, lẳng lặng chảy qua khung cửa kính, rải đầy một màu vàng ươm dịu dàng lên nền nhà.

Bàn làm việc của Tang Nhứ được sắp xếp gọn gàng ngăn nắp, không nhuốm một hạt bụi, chỉ trừ chậu cây dong táo xanh mướt đang vươn mình phát triển ngoài tầm kiểm soát.

Đó là món quà Vệ Hàm Hàm tặng cô nhân ngày 8/3. Chậu cây có phiến lá to nhất văn phòng, đặt ở góc bàn mang lại cảm giác thư thái như được thiên nhiên bao bọc, giảm bớt đi sự mệt mỏi cho đôi mắt sau những giờ làm việc căng thẳng.

Hơn nữa nó rất dễ nuôi, chỉ cần tưới nước đầy đủ và cho tắm nắng vừa phải là được.

Tang Nhứ vừa ngồi xuống, Vệ Hàm Hàm đã kéo ghế lại gần, tò mò hỏi: "Bùi tổng gọi cô lên có việc gì thế?"

"Uống trà." Tang Nhứ lười biếng dựa vào ghế, tranh thủ nhắm mắt nghỉ ngơi.

Vệ Hàm Hàm nào biết hai chữ "uống trà" của cô chỉ đơn thuần là nghĩa đen, nên nhìn Tang Nhứ bằng ánh mắt đầy thương cảm. Tuy không biết vì sao Bùi tổng lại chỉ nhắm vào một mình Tang Nhứ, nhưng hy sinh một người để đổi lấy hạnh phúc cho cả văn phòng thì quả là công đức vô lượng.

Tang Nhứ nhắm mắt, dư vị của cuộc đối thoại và những hành động táo bạo với Bùi Tư Độ ban nãy vẫn còn vương vấn trong tâm trí.

Thứ nhất, Bùi Tư Độ đang ám chỉ cô gia hạn hợp đồng.

Thứ hai, Bùi Tư Độ bày tỏ nguyện ý cùng cô tiến thêm một bước, nhưng vẫn còn chút băn khoăn.

Thứ ba, Bùi Tư Độ rất giỏi tán tỉnh người khác, nhưng lại không chịu nổi khi bị người khác tán tỉnh lại.

Vệ Hàm Hàm định kéo ghế về chỗ thì vô tình làm rơi thứ gì đó xuống chân Tang Nhứ, tạo nên một tiếng "cạch" thanh thúy. Cô nàng cúi xuống nhặt, ngửi thấy một mùi thuốc nồng nặc xộc vào mũi, sực nhớ ra hôm nay chân Tang Nhứ đi lại không tiện, chắc là vừa mới bôi thuốc.

Nhưng trên bàn làm việc của Tang Nhứ trống trơn, chẳng thấy lọ thuốc nào, Tang Nhứ cũng không hề ra ngoài mua.

Vệ Hàm Hàm nhanh chóng suy luận: Chắc chắn Tang Nhứ đã giấu thuốc trong túi xách, tranh thủ giờ nghỉ trưa vào toilet để bôi.

Tính cách Tang Nhứ vốn nội liễm, chuyện bôi thuốc hay than đau cô ấy làm không được. Chắc chắn cô ấy không muốn người khác hỏi han quá nhiều nên mới làm một cách kín đáo như vậy.

Nghĩ thế, Vệ Hàm Hàm cũng không tọc mạch thêm nữa.

Chuyến đi trưa nay của Tang Nhứ đến chỗ Bùi Tư Độ, ngoài việc "hưởng phúc" thì cũng có làm chính sự. Bùi Tư Độ đã đưa ra những ý kiến sửa đổi cụ thể cho phương án của cô. Buổi chiều cả tổ chốt lại phiên bản cuối cùng, Tang Nhứ rốt cuộc cũng giành lại được quyền lợi tan làm đúng giờ.

Tống Doãn Duệ tuyên bố, nếu bản này mà còn không qua thì cuối tuần đừng hòng nghỉ ngơi, có chết cũng phải sửa cho xong.

Tang Nhứ cảm thấy không đến mức đó. Nếu Bùi Tư Độ thực sự phát rồ đến mức ấy, cô sẽ là người đầu tiên "xử" nàng.

Nói trong lòng cho sướng miệng thế thôi, chứ nghĩ đến câu "tối về nhà tiếp tục" của Bùi Tư Độ, tim cô lại lỡ mất một nhịp.

Tối nay không thể tiếp tục được nữa, chuyện đó tiêu hao quá nhiều năng lượng, mỗi lần nửa đường "đình chiến" cũng hại thân lắm chứ bộ.

Hơn nữa tối qua vì tăng ca đến 11 giờ đêm nên cô mới phải tá túc nhà nàng một đêm, hôm nay không tăng ca, kiểu gì cũng phải về nhà mình.

Mấy ngày rồi không về, nhà cửa chắc bụi phủ đầy rồi.

Bùi Tư Độ còn chưa tiễn xong khách hàng, tranh thủ lúc nghỉ giải lao nhắn tin chỉ đạo Tang Nhứ trước giờ tan tầm.

Bảo cô ghé siêu thị gần đó mua chút rau củ và tôm cá, sau đó xuống hầm gửi xe đợi nàng.

Nhưng tin nhắn tiếp theo lại thay đổi ý định: "Quên mất đầu gối em còn đau, tìm một hiệu sách nào đó ngồi đợi chị đi."

Tang Nhứ khiếp sợ: "Chị định tự mình nấu cơm á?"

Đợi vài phút không thấy Bùi Tư Độ hồi âm, Tang Nhứ đành nhận mệnh xuống lầu. Cô nhớ mang máng Bùi Tư Độ từng nói nàng biết nấu ăn. Trung tâm thương mại không xa, nhưng với cái chân cà nhắc này, đi bộ sang đó cũng mất hơn mười phút. Tang Nhứ vốn định thử đi mua xem sao.

Nhưng đi được nửa đường, cô chợt nghĩ: Nếu không phải vali hành lý đang nằm ở nhà Bùi Tư Độ, thì cô đã chuồn thẳng về nhà từ lâu rồi. Ý nghĩ này vừa nhen nhóm bỗng khiến đầu óc cô bừng sáng. Trong vali cũng chẳng có đồ gì quá cấp thiết, cô có thể để vài ngày nữa qua lấy sau cũng được.

"Đừng nấu nữa, em đi tàu điện ngầm về nhà đây, chị làm xong nhớ ăn cơm nhé."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!