Chương 44: (Vô Đề)

Không biết Tang Nhứ đang âm thầm "buộc tội" mình trong lòng, tâm trạng Bùi Tư Độ khá tốt. Trêu chọc đã đủ, nàng buông cô ra.

Bởi vì đêm qua ngủ trong lòng nàng mà không mảnh vải che thân, Tang tiểu thư cảm thấy mất mặt vô cùng, vừa thẹn thùng lại vừa câu nệ, vô tình lại để lộ ra một nét đáng yêu khác hẳn thường ngày.

Sự kháng cự yếu ớt, ánh mắt không dám nhìn thẳng vào nàng.

Dáng vẻ này của Tang Nhứ ngoan ngoãn hơn nhiều, đáng yêu gấp trăm lần cái vẻ lạnh lùng, xa cách, tâm tư chẳng biết để đâu trước kia. Con nhím xù lông ngày nào giờ đã chịu thu lại những chiếc gai nhọn trước mặt nàng.

Bùi Tư Độ lấy làm tự hào. Đây là tín hiệu tốt, chứng minh không có việc gì là nàng không làm được. Trong chuyện tình cảm cũng vậy, người nàng đã để mắt tới thì nhất định phải một lòng một dạ với nàng mới thú vị.

Nàng không thích sự miễn cưỡng, càng chán ghét việc chắp vá tạm bợ.

Mấy năm độc thân, dù công việc bận rộn đến đâu cũng không tránh khỏi những lúc trống trải. Mỗi khi nhu cầu sinh lý hay tâm lý trỗi dậy, cảm giác cô đơn ập đến, ý nghĩ bao nuôi một cô gái trẻ đẹp hay tìm một mối tình một đêm cũng từng thoáng qua, nhưng rồi nhanh chóng bị nàng gạt phăng đi.

Thứ kh*** c*m hời hợt ấy chỉ như đóa phù dung sớm nở tối tàn. Trong cái vòng tròn thượng lưu này, đàn ông hay đàn bà biết chơi bời nhiều vô kể.

Không phải nàng chưa từng bị cám dỗ.

Cái danh tiếng "giữ mình trong sạch" hay "thanh tâm quả dục" mà người đời ca tụng, chẳng qua chỉ là một chiếc mặt nạ khác của sự thanh cao và kiêu hãnh trong Bùi Tư Độ mà thôi.

Nàng không cam lòng thỏa mãn bản thân một cách rẻ rúng như thế.

Nàng muốn tìm một người phụ nữ hợp "khẩu vị". Chỉ cần nàng thích, bao nuôi cũng được, yêu đương cũng được, đều chẳng thành vấn đề.

Diện mạo, vóc dáng và tính cách của Tang Nhứ đều hoàn toàn trúng ý nàng.

Khuyết điểm lớn nhất, hay có thể nói là điểm đặc biệt nhất của Tang Nhứ, chính là "khó tán". Đòi hỏi nàng phải vừa bán đứng nhan sắc, vừa phải dốc hết kiên nhẫn để công lược.

Bùi Tư Độ đỡ Tang Nhứ đến ngồi xuống sô pha, với tay lấy lọ thuốc trên bàn làm việc: "Đừng nhúc nhích, để chị bôi thuốc cho em."

Vết thương của Tang Nhứ không đến mức không đi lại được, nhưng trong mắt Bùi Tư Độ, cô cứ như thể bệnh nặng lắm rồi. Chiếc ghế sô pha da mềm mại khiến Tang Nhứ vừa ngồi xuống đã không kìm được mà ngả người ra sau, gần như nằm dài ra đó.

Đến văn phòng Bùi Tư Độ bao nhiêu lần, đây là lần Tang Nhứ thấy thoải mái nhất, bởi vì cô đang là "bệnh nhân", còn Bùi Tư Độ là người chăm sóc.

"Bùi tổng, chị đang chột dạ có phải không?"

Tang Nhứ chọc thủng lớp giấy cửa sổ mỏng manh.

Bùi Tư Độ đối tốt với cô quá mức, ân cần thái quá, ắt phải có nguyên do.

Nếu bảo chỉ vì thích cô, thì nghe giả tạo quá.

Để tránh cọ vào đầu gối, Tang Nhứ mặc một chiếc quần ống rộng thùng thình, chỉ cần kéo ống quần lên là xong. Cô tự giác chuẩn bị sẵn sàng, chờ Bùi Tư Độ phục vụ.

Nếu Bùi tổng đã thích, thì cứ để nàng làm thôi.

Bùi Tư Độ mở nắp lọ dầu thuốc có công dụng hoạt huyết hóa ứ, mùi thuốc nồng nặc không mấy dễ chịu tỏa ra. Nàng khẽ hất cằm về phía bàn trà: "Trên bàn có trà đấy, em nếm thử xem, độ ấm chắc vừa vặn rồi."

Bộ trà cụ bằng thủy tinh trong suốt tinh xảo, chỉ có nắp ấm là bằng gỗ, tích hợp sẵn bộ lọc trà, đi kèm bốn chiếc ly nhỏ. Thiết kế thủ công tinh tế lại toát lên vẻ mộc mạc tự nhiên.

Tang Nhứ ngồi thẳng dậy, người hơi nghiêng về phía trước: "Ly nào dùng được?"

Cô để ý thấy quai cầm của mỗi chiếc ly có màu sắc khác nhau.

"Màu xanh lam là của chị, mấy cái kia là dành cho khách. Nhưng đều đã rửa sạch và tiệt trùng rồi, em tự chọn đi."

Bùi Tư Độ đổ dầu thuốc ra lòng bàn tay, kiên nhẫn đợi Tang Nhứ rót trà.

Thế này thì còn chọn lựa gì nữa? Tang Nhứ đời nào chịu uống bằng ly người khác đã dùng qua, chỉ có thể dùng ly của Bùi Tư Độ thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!