Chương 43: (Vô Đề)

Bùi Tư Độ có thói quen để lại một khe hở nhỏ nơi rèm cửa, như thể muốn giữ lại một lối đi riêng cho ánh ban mai đầu tiên lẻn vào phòng. Khi ở khách sạn tại Vân Thành đã vậy, giờ đây ở nhà mình, thói quen ấy vẫn vẹn nguyên.

Tang Nhứ thầm bái phục chính mình, vào những giây phút như thế này mà vẫn còn tâm trí nằm ngắm nhìn vệt nắng nhảy nhót trên sàn nhà.

Người bên gối cũng bị tiếng chuông báo thức đánh thức. Cánh tay đang ôm lấy eo cô khẽ động đậy. Tang Nhứ nhất thời chưa nghĩ ra phải đối mặt thế nào, đành nhắm tịt mắt lại, giả vờ như mình chưa từng tỉnh giấc.

Tối hôm qua, câu nói "có phòng cho khách" của Bùi Tư Độ rõ ràng là một cái bẫy ngọt ngào. Nàng lừa cô lên nhà, rồi đường hoàng ôm thẳng vào phòng ngủ chính.

À không, nói "lừa" thì hơi oan ức cho nàng.

Là do cô không biết cố gắng mà té ngã trước, nên Bùi Tư Độ mới bất đắc dĩ phải bế cô vào đây. Trọng lượng của cô cũng chẳng nhẹ nhàng gì, Bùi Tư Độ còn lảo đảo vài bước, chắc hẳn đã tốn không ít sức lực.

Trong ký ức của Tang Nhứ, đây là lần đầu tiên cô được ai đó bế kiểu công chúa. Ngày bé, ba mẹ chỉ thường cõng cô. Lớn lên rồi, cô cũng chưa từng cho ai cơ hội để bế mình như vậy.

Ký ức chợt ùa về những ngày ở Vân Thành, khi Bùi Tư Độ bị trật chân ở khu du lịch, chính cô đã cõng nàng đi một quãng đường dài từ tận bên trong ra đến cổng.

Suốt dọc đường, hai người không ngừng trò chuyện. Tang Nhứ đã phải nỗ lực rất nhiều để giữ cho giọng điệu của mình bình thản, nhằm che giấu đi sự rung động khó hiểu khi được người ta nhờ vả. Trọng lượng trên lưng khiến bước chân cô dần nặng nề, nhưng thâm tâm cô lại mong con đường ấy dài thêm chút nữa, để Bùi Tư Độ có thể tựa vào cô lâu hơn, nói với cô nhiều hơn vài câu.

Sức nặng ấy mang lại cho cô một cảm giác kiên định và cả niềm vui sướng âm thầm.

Bàn tay của Bùi Tư Độ nhẹ nhàng rời khỏi eo Tang Nhứ, nàng xoay người tắt tiếng chuông báo thức ồn ào, rồi đưa tay che miệng ngáp một cái. Màn hình điện thoại sáng lên vài tin nhắn công việc, nàng thuận tay trả lời ngay.

Xong xuôi, nàng liếc nhìn đồng hồ, rồi chuyển ánh mắt sang Tang Nhứ, chăm chú ngắm nhìn gương mặt đang say ngủ của cô.

"Trẻ trung, xinh đẹp" là những từ ngữ thích hợp nhất để hình dung về Tang Nhứ. Một vẻ đẹp thanh thuần, sạch sẽ. Chỉ tiếc là ở cái tuổi đáng lẽ phải rạng rỡ thanh xuân nhất, cô nhóc này lại cứ thích khoác lên mình vẻ thâm trầm, yêu đương thôi mà cũng nhọc nhằn đến thế.

Nàng có lừa tình lừa tiền đâu, có làm cô chịu thiệt thòi gì đâu, vậy mà cứ trốn tránh mãi.

Lọt vào tầm mắt nàng là chiếc cổ thon dài trắng ngần, những đường cong mạn diệu lấp ló dưới lớp chăn mềm. Bùi Tư Độ nghĩ là làm, dứt khoát vén chăn lên để nhìn cho rõ.

Tang Nhứ giật mình mở mắt, theo phản xạ lấy tay che ngực, trừng mắt nhìn Bùi Tư Độ đầy bất mãn. Trong đôi mắt ấy làm gì còn chút buồn ngủ nào.

"Chào buổi sáng."

Bùi Tư Độ dịu dàng chào, bật cười trước vẻ mặt đầy phòng bị của cô: "Xem ra là ngủ đủ rồi nhỉ. Tối qua chị lau người cho em, em chẳng có chút phản ứng nào, giờ muốn nhìn một cái cũng không cho sao?"

Tang Nhứ không nghe thì thôi, vừa nghe đến hai chữ "lau người" liền muốn phát điên: "Tại sao lại lau người?" Câu hỏi nghe như thắc mắc, nhưng thực chất là oán trách.

"Người em ướt nhẹp, không lau sẽ làm ướt ga giường, em ngủ cũng đâu có thoải mái."

Bùi Tư Độ kiên nhẫn giải thích, nhưng lại khiến Tang Nhứ càng thêm xấu hổ. Nàng không yên tâm, đưa tay xoa nhẹ lên chỗ cô bị va đập tối qua: "Đầu còn đau không?"

Tang Nhứ đương nhiên là đau đầu, nhưng không phải ngoại thương, mà là nội thương trong lòng. "Chị có thể cho em mặc quần áo vào trước được không?"

"Tối qua là ai không chịu mặc quần áo đã vội vàng lăn ra ngủ, giờ còn bày đặt ngại ngùng cái gì."

Câu nói này quá mức ám muội, cứ như thể cô cố tình khỏa thân để quyến rũ nàng, để nàng chiếm tiện nghi vậy. Tang Nhứ kéo chăn chặt hơn, im lặng không đáp. Cô rơi vào thế hạ phong, bởi vì Bùi Tư Độ có quần áo chỉnh tề, còn cô thì không.

Trêu chọc xong, Bùi Tư Độ chung quy vẫn không yên tâm: "Đầu không đau, vậy chân còn đau không? Xương cốt có nhức mỏi không? Hay chúng ta đi bệnh viện chụp X

-quang kiểm tra cho chắc nhé?"

"Đâu cũng không đau cả." May mắn là tối qua lúc ngã cô đã kịp chống tay đỡ, nên không bị va đập quá mạnh.

Nhưng khi Tang Nhứ vừa nói vừa thử cử động chân, đầu gối truyền đến cảm giác đau nhói, chắc là tím bầm rồi. Cô không dám nói ra, sợ Bùi Tư Độ lại làm quá lên.

"Sau này phải cẩn thận hơn đấy."

Chân mày Bùi Tư Độ phủ lên một tầng lo lắng: "Nếu tối qua chị đưa em về, em ở một mình mà ngã như vậy thì phải làm sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!