Thứ Sáu, Bùi Tư Độ ghé qua bộ phận kế hoạch, mở một cuộc họp ngắn gọn. Kế hoạch quảng cáo cho thương hiệu trang sức nổi tiếng nọ đã làm mấy phiên bản rồi nhưng vẫn chưa đạt được phong cách nàng mong muốn.
Tống Doãn Duệ bị bên đối tác hành hạ đến tinh thần rệu rã, cả bộ phận phải "động não" mấy ngày đêm mới sửa xong bản phương án mới nhất.
Cứ tưởng Bùi tổng sẽ hài lòng, ai ngờ Bùi Tư Độ căn bản không ưng ý, trăm công nghìn việc vẫn dành thời gian xuống tận nơi chỉ đạo trực tiếp.
Bùi Tư Độ châm một mũi kim thấy máu, chỉ ra bộ phận kế hoạch đang ham an nhàn, phương án của mấy dự án gần đây đều quẩn quanh trong vùng an toàn, chuyên nghiệp thì có thừa nhưng thiếu sự mới mẻ đột phá.
Lúc làm việc, biểu cảm của Tang Nhứ thường lạnh nhạt đến cực điểm. Khi bị Bùi Tư Độ đích danh gọi tên, cô không kiêu ngạo không siểm nịnh mà thừa nhận sai sót.
Là một người nhập chức hơn một năm nhưng không quá mặn mà với công việc, loại xin lỗi này cô mở miệng là nói được, chẳng cần soạn thảo trong đầu.
Ánh mắt Bùi Tư Độ lướt qua cô, rồi chuyển hướng sang mọi người: "Tôi chỉ nhìn hành động, xin lỗi ở chỗ tôi không có tác dụng. Cuối tuần nghỉ ngơi nhưng hãy để tâm suy nghĩ thêm, trước thứ Tư tuần sau, tôi muốn nhìn thấy thành ý của mọi người."
Tống Doãn Duệ bị mắng xối xả một trận, đợi Bùi Tư Độ ra khỏi văn phòng mới nằm vật ra bàn, hối hận vì suy đoán mấy hôm trước. Yêu đương cái nỗi gì, vẫn là vị Bùi tổng ra tay tàn nhẫn đó thôi.
Tang Nhứ ném cây bút trong tay lên bàn họp, không tỏ ra tức giận, nhưng cũng thấy đau đầu vì chuyện này.
Vệ Hàm Hàm hai hôm nay chạy đôn chạy đáo đi gặp khách hàng, mặt mũi ủ rũ bò ra bàn: "Tang Tang, giờ tôi mới hiểu câu nói lúc trước của cô có ý nghĩa gì."
"Câu nào?"
"Mới đến, ân huệ nhỏ, không được thả lỏng cảnh giác." Vệ Hàm Hàm thuật lại câu nói mà ngay cả chính chủ cũng đã quên béng mất.
Tang Nhứ nhớ ra, cười tự giễu: "Chẳng phải sao." Lời mình nói, chính mình lại quên, cái gì cũng không phòng bị được.
Bộ phận kế hoạch cụp đuôi làm việc cả buổi chiều, không ngừng họp hành lên ý tưởng, đến cả giờ trà chiều cũng không dám trốn việc.
Thế nhưng 5 giờ vừa điểm, ai nấy đều chuồn lẹ. Mỹ danh là "nghe lời Bùi tổng, về nhà thả lỏng đầu óc để chiến đấu hăng hái hơn".
Thời tổng giám đốc tiền nhiệm, tăng ca ngày nghỉ lễ là chuyện thường tình, nhưng Bùi tổng không thích văn hóa "làm việc như sói" kiểu đó, nàng chú trọng hiệu suất hơn. Cho nên nếu không cần thiết thì không tăng ca, điều này được cho phép.
Hôm nay Tang Nhứ uống ba ly cà phê, mắt mỏi nhừ, thở dài mở định vị "đại ma đầu" gửi đến.
Bùi Tư Độ nói được làm được. Chiều nay gặp khách hàng xong nàng không quay lại công ty mà về nhà thay bộ đồ thoải mái. Lôi chiếc mô tô được vận chuyển đến đúng giờ ra, nàng lái đến gần công ty đón Tang Nhứ.
Tang Nhứ đến điểm hẹn thì ngẩn người. Người phụ nữ với mái tóc xoăn dài xõa trên vai đang ngồi trên chiếc mô tô phân khối lớn màu đen bóng loáng, trong lòng ôm một chiếc mũ bảo hiểm. Ngầu đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng, nhưng ánh mắt nàng lại dịu dàng dõi theo một đứa trẻ vừa bước ra từ cửa hàng tiện lợi.
"Không phải chị bảo đi xe máy điện sao?"
Vừa nãy cô còn không dám nhận người quen. Bùi tổng vốn ưa chuộng váy vóc và giày cao gót, nay lại mặc chiếc áo gió cổ đứng màu quân lục, quần dài đen, giày thể thao trắng. Trông có chút "đẹp trai".
Bùi Tư Độ lấy mũ bảo hiểm đưa cho cô, nhẹ nhàng bâng quơ: "Ở nhà không có sẵn xe điện, để đỡ phiền phức nên chị lấy cái này đi luôn."
Tang Nhứ nhận lấy mũ, hơi e ngại không dám ngồi lên, xác nhận lại: "Chị biết lái thật à? Có an toàn không đấy?"
Sự thiếu tin tưởng và do dự của cô khiến Bùi Tư Độ phải nhấn mạnh: "Lúc chị biết lái xe này, em còn đang học tiểu học đấy."
Tang Nhứ hơi sững sờ, nhẩm tính: "Chị cứ nhất định phải nói rõ khoảng cách tuổi tác thế sao?"
Cô 24, Bùi Tư Độ 33, chênh nhau 9 tuổi, nghe thì cũng không thấy rõ rệt lắm.
Nhưng cứ nghĩ đến việc lúc Bùi Tư Độ 20 tuổi rực rỡ thanh xuân, cô mới là con nhóc 11 tuổi hỉ mũi chưa sạch, tiểu học còn chưa tốt nghiệp, thì quả thực rất "chí mạng".
Nếu cô là người Hoài Thành, thì dù có lướt qua nhau, chắc Bùi Tư Độ cũng chẳng thèm liếc nhìn cô một cái.
Vậy mà bây giờ nàng lại có thể mặt không đổi sắc c** đ* khiến cô hoa dung thất sắc.
"Nói rõ ràng không tốt sao, em thích thật hay giả còn không biết à?" Nàng cố ý cong mắt gọi Tang Nhứ: "Chị ơi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!