Tang Nhứ vô cùng hối hận vì lúc nãy không ghé nhà vệ sinh trước khi xuống lầu. Chỉ cần nán lại một phút thôi là cô đã không phải rơi vào tình cảnh chạm mặt Bùi Tư Độ trong thang máy, không gian chật hẹp chỉ có hai người thế này.
Và cũng sẽ không có cái đoạn đối thoại đầy gượng gạo vừa rồi.
Sau câu trả lời "thẳng tưng" của Tang Nhứ, không khí trong thang máy như đông cứng lại, rồi chuyển động một cách chậm chạp, nặng nề. Cảm giác như ai đó vừa đổ thêm bột năng vào nồi cháo, quấy mãi không tan, khiến người ta hít thở cũng thấy khó khăn.
Mùi nước hoa thoang thoảng trên áo Bùi Tư Độ, mang theo chút hương ngọt ngào, cứ lởn vởn quanh chóp mũi Tang Nhứ. Cô thấy hơi phiền, chỉ muốn thổi phù một cái cho tan hết mùi hương ấy đi.
Nhưng không thể phủ nhận, mùi này... thơm thật. Thế là cô lại lén lút hít thêm hai hơi.
Dù sao cũng chẳng ai biết.
Cấp dưới nói chuyện quá mức thẳng thắn, nhưng Bùi Tư Độ rõ ràng là một vị sếp dịu dàng, nụ cười trên môi nàng vẫn giữ nguyên, không hề lay chuyển.
Tang Nhứ vừa dứt lời ngu ngốc kia xong thì tỉnh cả người, cơn buồn ngủ bay biến sạch. Cô vội vàng tháo tai nghe xuống, đứng thẳng lưng, lúng túng giải thích: "Không phải, Bùi Tổng, ý tôi là..."
Lời giải thích bị cắt ngang bởi tiếng "Ting" báo hiệu thang máy đã đến tầng. Bùi Tư Độ bước ra trước, chỉ buông lại một câu ngắn gọn: "Được rồi."
Như một lời đáp trả cho câu nói ngớ ngẩn ban nãy của Tang Nhứ.
Được rồi? Cái gì được rồi?
Ông nói gà bà nói vịt, cảm giác hệt như bạn hì hục làm bài tập cả mùa hè, nộp lên thầy giáo chỉ phê đúng một chữ "Duyệt".
Nhưng với thái độ vừa rồi của Tang Nhứ, cô cũng chỉ giống một học sinh trung bình làm bài tập cho có lệ. Thầy giáo có phê dài dòng hay chỉ vỏn vẹn hai chữ, với cô cũng chẳng khác biệt là bao.
Cô không thích công việc và đời tư lẫn lộn. Đa số đồng nghiệp đều không có WeChat cá nhân của cô, số người được xem trang cá nhân lại càng đếm trên đầu ngón tay.
Còn Bùi Tư Độ thì tuyệt đối không nằm trong danh sách được phép nhìn trộm đời tư của cô. Trừ khi ngày nào đó Tang Nhứ nghỉ việc, may ra cô mới cân nhắc chuyện làm bạn với nàng.
Tiếng giày cao gót xa dần rồi tắt hẳn. Tang Nhứ đứng ngẩn ngơ tại chỗ một lúc rồi mới mang khuôn mặt vô cảm bước đi.
Trên đường về nhà, cô vẫn lấn cấn chuyện này. Thật ra Bùi Tư Độ với cô cũng là kẻ tám lạng người nửa cân.
Trang cá nhân của cô tuy mở, nhưng chỉ hiển thị nội dung trong vòng một tháng. Mà cả tháng nay, bài đăng duy nhất của cô là chia sẻ lại một bài viết.
Tang Nhứ bấm vào xem lại bài viết đó. Nội dung tối nghĩa, khó hiểu, đến cô còn chẳng buồn đọc kỹ, nói gì người khác.
Ai cũng tôn trọng không gian riêng tư của nhau, chẳng phải là chuyện bình thường sao?
Bùi Tư Độ đúng là kỳ quặc, cứ thích biết rõ rồi mà vẫn hỏi.
Tang Nhứ cũng thấy mình không bình thường nốt. Khoảng thời gian ở một mình quý giá thế này, vậy mà trong đầu lại toàn là ba chữ "Bùi Tư Độ"...
Cuối tuần, Tang Nhứ đến tiệm "Mười Bảy Tầng" tìm Phong Cảnh. Cô nghiêm túc kể lại tình hình gần đây cho bạn thân nghe. Phong Cảnh nghe xong làm vẻ mặt quái dị:
"Tớ cảm giác bình thường cậu khôn lanh lắm mà, sao cứ hễ gặp bà sếp kia là lại đần ra thế?"
Tang Nhứ không ngờ lại nhận được lời nhận xét phũ phàng như vậy, cô nghẹn lời một lúc lâu mới thốt lên: "Chắc do bát tự không hợp, chị ta khắc tớ rồi."
Tang Nhứ thà rằng hôm đó mình đừng đến chơi.
Thắng thì sao chứ, nghĩ lại cũng chẳng thấy vui vẻ gì cho cam.
Cô chỉ muốn chơi game cho vui, tiện thể xem Bùi Tư Độ có phát hiện ra mưu đồ của mình không. Ai ngờ Bùi Tư Độ không tinh ý như cô tưởng, thua thảm hại.
Chuyện này vốn dĩ rất sảng khoái, nhưng giờ lại như cái gai nhỏ găm trong lòng Tang Nhứ.
Bảo là đau thì không đến mức, nhưng cứ cộm cộm, khó chịu vô cùng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!