Bùi Tư Độ đưa cô về chốn cũ, đứng trước cửa nhà mình, dùng vân tay mở khóa.
Tâm trí Tang Nhứ vẫn còn lởn vởn ở nơi hành lang kia, nơi cô bị ma xui quỷ khiến mà dâng hiến nụ hôn đầu tiên, l* m*ng và ngây ngô. Đang hôn dở thì sợ bị quay lén, chột dạ ngẩng đầu tìm camera, còn bị Bùi Tư Độ cười nhạo bên tai.
Cứ ngỡ như chuyện đã xảy ra từ rất lâu về trước.
Bước vào cửa, hơi thở xa lạ ập đến, là mùi hương sạch sẽ dễ chịu của không gian gia đình, không có mùi nước hoa đặc biệt nào.
Nhà của Bùi Tư Độ không giống như Tang Nhứ tưởng tượng, không phải là lâu đài công chúa lộng lẫy khiến người ta không dám đặt chân vào.
Nội thất trang trí theo phong cách Mỹ tinh tế, ngoại trừ diện tích rộng hơn chút thì cũng chẳng khác gì nhà người thường, thậm chí còn không cầu kỳ bằng nhà Phong Cảnh.
Quần áo phơi ngoài ban công khiến Tang Nhứ thả lỏng đôi chút. Chợt nhớ lại hành động của Bùi Tư Độ trước khi vào cửa, biểu cảm của cô bỗng cứng đờ.
Bùi Tư Độ lấy đôi dép lê từ tủ giày ra cho cô, cúi người đặt xuống chân cô, ôn tồn nhắc nhở: "Thay giày đi, thất thần cái gì thế?"
Tang Nhứ cứng ngắc quay đầu lại, mặt vô cảm nhìn thẳng vào nàng. Ánh mắt sâu thẳm và sáng rực, như thể có thể nhìn thấu tâm can bất kỳ ai trong đám đông.
Cuối cùng, cô nhếch môi cười một cái, ánh mắt phức tạp không che giấu nổi, miệng đáp: "Em thay ngay đây."
Tang Nhứ ở bên nàng thường tỏ ra câu nệ và kháng cự, Bùi Tư Độ chưa từng thấy trạng thái này của cô, hơi cảm thấy bất an: "Sao thế?"
"Không có gì." Tang Nhứ thay giày xong, cất giày vào tủ, cùng nàng đi vào phòng khách, nhìn quanh một vòng.
"Nhà vệ sinh ở đâu?"
"Bên này." Bùi Tư Độ không nghĩ nhiều, dẫn cô đi vào trong, chỉ vị trí nhà vệ sinh dành cho khách. Dứt lời định đi rửa hoa quả cho Tang Nhứ ăn, lại bị cô kéo tay áo lại.
Tang Nhứ từ từ kéo người vào lòng, hạ giọng nói: "Em muốn chị rửa tay cho em."
Bùi Tư Độ khó hiểu, ngước mắt chạm phải ánh nhìn đầy phong tình của cô, thân hình hơi khựng lại. Nàng chợt nhớ tới câu nói táo bạo của Tang Nhứ lúc ở tiệm "Mười Bảy Tầng" khi bị chọc tức.
Trên mặt chưa lộ ra cảm xúc gì, chỉ dịu dàng cười: "Được, để chị gái giúp em."
Tang Nhứ vô cùng phối hợp, hơi cúi người xuống để nàng xoa nước rửa tay cho mình. "Không được tự xưng là chị gái."
Tuy xưng hô này khiến Tang Nhứ cảm thấy được cưng chiều, nhưng cô cứ không nhịn được mà nhớ tới Bùi Tư Nhiên. Một khi liên tưởng đến thân phận em gái của con bé, Tang Nhứ lại thấy gượng gạo khó tả.
Bùi Tư Độ đã nhận lời giúp thì tuyệt đối không làm qua loa, nghiêm túc rửa sạch từng kẽ ngón tay và đầu ngón tay cho Tang Nhứ: "Tại sao không được? Chị lớn hơn em mà."
"Lớn hơn em thì phải tự xưng là chị gái sao?"
Ánh mắt Tang Nhứ dời từ đôi tay đang được Bùi Tư Độ chăm sóc sang sườn mặt nàng, lặng lẽ ngắm nhìn.
Làn da trắng nõn mịn màng, có lẽ do hay cười nên khóe mắt có vài nếp nhăn nhỏ xíu khi nhìn gần, nhưng không ảnh hưởng gì đến vẻ đẹp ngũ quan của nàng. Bùi Tư Độ cũng chẳng bận tâm, mặc kệ năm tháng nũng nịu để lại dấu chân bên đôi mắt đa tình.
Ngũ quan của Bùi Tư Độ như được điêu khắc tinh xảo, hoàn mỹ đến mức khiến người không quen biết cảm thấy xa cách, dù nụ cười của nàng luôn dịu dàng ấm áp.
Lần đầu gặp gỡ, Tang Nhứ chính là bị vẻ đẹp này dọa chạy.
Cô không muốn nhìn Bùi Tư Độ thêm một cái nào nữa. Người phụ nữ quá xinh đẹp, cười lên trông cũng chẳng chân thành.
Càng không muốn nói chuyện với nàng. Nàng khéo léo đưa đẩy, chuyên chọn những chủ đề Tang Nhứ hứng thú để nói. Khả năng nhìn thấu lòng người sâu sắc khiến Tang Nhứ kiệm lời hết mức có thể, không muốn bị người này dò ra sở thích.
Nhưng sau hơn mười ngày chung sống, Tang Nhứ rất khó tìm lại cảm giác xa cách khiến cô muốn trốn chạy đó nữa.
Bùi Tư Độ đương nhiên có lớp ngụy trang và tâm tư riêng, nhưng không thể nói nàng không chân thành. Nàng là một người cực kỳ tốt. Nàng dường như có sự kiên nhẫn vô tận, nhưng lại không khiến người ta thấy nhàm chán.
Và khả năng nhìn thấu lòng người của Bùi Tư Độ, đối với Tang Nhứ tuy vẫn là gánh nặng, nhưng đôi khi cũng là chuyện tốt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!