Trời thu lúc ấm lúc lạnh, nhiệt độ thay đổi thất thường, nhưng hôm nay thời tiết khá đẹp. Trong phòng rèm cửa được kéo kín, đèn bật sáng trưng, phối hợp với nhạc nền du dương, rất dễ khiến người ta quên mất bên ngoài giờ phút này là sáng hay tối, trời nắng hay mưa.
Tang Nhứ chỉ mặc một chiếc áo hai dây, bên ngoài khoác thêm chiếc áo hoodie khá dày, tóc buộc cao gọn gàng.
Đối mặt với câu hỏi của Bùi Tư Độ, cô trả lời thành thật nhưng cũng đầy uyển chuyển: "Chọn kịch bản ngẫu nhiên thôi."
Ngụ ý là, chỉ trùng hợp thôi.
"Ừ, các em chơi vui vẻ nhé."
Giờ này Bùi Tư Độ chắc đang tăng ca ở công ty. Nhắn xong câu này, nàng không gửi thêm tin nào nữa. Bùi Tư Nhiên cũng không chat chit gì nữa, bắt đầu tập trung đọc kịch bản.
Nàng thật sự không để tâm sao?
Nếu không để tâm, chứng tỏ nàng không coi trọng mối quan hệ kỳ quặc này như lời nàng nói. Nếu không, sao lại trong ngày nghỉ duy nhất mà nàng thà đi với bạn, thà tăng ca, chứ nhất quyết không hẹn hò với cô.
Tối qua Tang Nhứ đã lấy hết can đảm đưa nàng về nhà. Trừ Phong Cảnh ra, chưa từng có người nào bước chân vào không gian riêng tư của cô, bởi cô ghét hơi thở của người lạ xâm nhập vào lãnh địa của mình. Vậy mà cô lại phá lệ vì Bùi Tư Độ.
Bùi Tư Độ chẳng những không cảm kích, đi vội vàng thì chớ, lúc đi còn hung hăng cắn cô một cái.
Tuy Tang Nhứ không giận, nhưng cô phát hiện ra Bùi Tư Độ là người có thù tất báo.
Cô trong lúc cấp bách lỡ tay làm nàng đau, Bùi Tư Độ liền cắn người trả thù ngay.
Tang Nhứ lại thấy thích kiểu này, cách chung sống sòng phẳng khiến cô an tâm, không sợ nợ nần tình cảm quá nhiều.
Rốt cuộc nợ ân tình là thứ phiền toái nhất. Mấy tháng trước cô lừa Bùi Tư Độ một vố trong game, người ta đến giờ vẫn canh cánh trong lòng như hóc xương cá. Cũng không biết trong lòng đối phương phải thế nào mới coi là báo thù rửa hận xong, Tang Nhứ đành phải chịu trận thôi.
May mà kịch bản lần này có phong cách vui tươi, chủ yếu tập trung vào trinh thám và cơ chế trò chơi, không cần phải trở mặt thành thù như mấy kịch bản đối kháng phe phái.
Nhân vật của Tang Nhứ làm không ít chuyện xấu nhưng không phải hung thủ cuối cùng, cô phải tìm mọi cách để rửa sạch hiềm nghi. Dương Tinh Tinh đóng vai chồng cô, cũng chẳng phải thứ tốt lành gì, nhưng hai người phải đồng lòng đối ngoại, cố gắng tự bảo vệ mình.
Cả một series "Toàn viên ác nhân", kẻ nào kẻ nấy đều làm chuyện thất đức, nhưng ngẫm lại lại thấy buồn cười.
Bùi Tư Nhiên cười đến đau cả bụng, vừa ôm bụng vừa lên tiếng công kích Dương Tinh Tinh.
Không khí sôi nổi, Tang Nhứ bị cuốn vào cốt truyện. Dưới sự vu oan cố ý của Bùi Tư Nhiên, cô luôn miệng bênh vực Dương Tinh Tinh.
Kịch bản này có tính giải trí cao, mọi người kiên nhẫn chơi đến tận 6 giờ chiều vẫn chưa kết thúc. May là ngày nghỉ nên không ai vội về.
Nửa đầu chủ yếu là màn đấu tố vui vẻ và chơi mini game, nửa sau khi có nhân vật tử vong, mọi người chính thức bước vào giai đoạn suy luận tìm hung thủ. Lúc này, Tang Nhứ từ người lắng nghe chuyển sang người kiểm soát cục diện, bình tĩnh và sắc bén chỉ ra những điểm mấu chốt của vụ án.
Trong lúc mọi người đang thảo luận sôi nổi, đưa ra bằng chứng buộc tội lẫn nhau thì cửa phòng mở ra. Tang Nhứ còn tưởng là màn kịch tình huống do nhân viên đóng, ngẩng đầu lên lại thấy người mà cả ngày nay không gặp.
Cả bàn ai cũng biết nàng, vui vẻ chào hỏi. Bùi Tư Nhiên cũng rất ngạc nhiên khi thấy chị mình đến đây.
Bùi Tư Độ cười xin lỗi: "Tan làm đi ngang qua nên ghé lên xem chút. Làm phiền các em rồi, cứ chơi tiếp đi, đừng bận tâm đến chị."
Nàng yên lặng ngồi xuống bên cạnh Phong Cảnh, thi thoảng trả lời tin nhắn, cố gắng hạ thấp sự tồn tại của mình xuống mức thấp nhất, ra vẻ chỉ đến để giết thời gian.
Tang Nhứ cố gắng không để nàng làm phân tâm, ổn định lại cảm xúc, một lần nữa nhập vai vào kịch bản. Cô tìm ra mấy thẻ manh mối quan trọng, vừa đoán vừa chứng minh, phân tích ra thủ pháp gây án. Sau đó không chút lưu tình chỉ ra Bùi Tư Nhiên là người có hiềm nghi lớn nhất, có đủ cả thời gian lẫn động cơ.
Bùi Tư Nhiên cũng không vừa, phản công chĩa mũi dùi về phía Dương Tinh Tinh: "Chị vội vã định tội cho em là để bảo vệ chồng chị chứ gì. Chị ít nhiều cũng biết chuyện của anh ta, có khi còn tham gia giết người cùng nữa ấy chứ."
Dương Tinh Tinh tỏ vẻ vô cùng oan ức, hận không thể đọc vanh vách từng mốc thời gian của mình ra để rửa sạch hiềm nghi.
Căn cứ vào lời giải thích của Dương Tinh Tinh, Tang Nhứ sắp xếp lại logic, đanh thép nói: "Tôi và chồng tôi đương nhiên có hiềm nghi, nhưng dòng thời gian của anh ấy không có lỗ hổng, mọi người đều có thể làm chứng cho anh ấy, anh ấy không có thời gian gây án. Tôi chỉ hy vọng cô giải đáp từng nghi vấn tôi vừa đưa ra mà thôi."
Nghe thấy hai chữ "chồng tôi", mí mắt Bùi Tư Độ giật giật không kiểm soát, lặng lẽ nhìn về phía Tang Nhứ. Đối phương mắt sáng như đuốc nhìn chằm chằm Bùi Tư Nhiên, đã nhập vai hoàn toàn, chẳng thèm để ý đến ai khác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!