Bùi Tư Độ trả lời tin nhắn, giọng nói vẫn dịu dàng như nước chảy mây trôi, gương mặt chẳng gợn chút cảm xúc thừa thãi nào. Chỉ có đôi môi đỏ mọng kia là tố cáo tất cả, nhìn qua là biết vừa bị ai đó "giày vò" không thương tiếc.
Ngu Miên cười nhạt, đúng là chẳng coi mình là người ngoài.
"Đêm xuân một khắc đáng ngàn vàng, sao cậu lại mò về đây?"
Ngu Miên vừa rồi nghe nàng bảo chờ một lát, cứ tưởng nàng đang ở quanh đây, ai ngờ đợi dài cổ hơn nửa tiếng đồng hồ.
Trong lúc chờ, cô nàng đã nhắn vài dấu hỏi chấm, Bùi Tư Độ chỉ đáp gọn lỏn: "Cậu tắm rửa đi ngủ trước đi."
Bùi Tư Độ đi tới ngồi xuống bên cạnh bạn thân, nhắn cho Tang Nhứ một tin "Chị về đến nhà rồi", rồi cười ôn nhu: "Ngọt ngào nhiều quá khéo lại đâm ngấy, vốn dĩ cũng cần tìm cớ để rút lui mà."
Thực ra nàng hoàn toàn có thể không cần quay về gặp Ngu Miên. Tuy nói bạn bè cãi nhau với người yêu thì nên an ủi, bầu bạn, nhưng tình cảm bao năm đâu cần câu nệ một đêm nay.
Nhưng khoảnh khắc nhận được điện thoại, nàng đã tính toán kỹ lưỡng. Không thể để Tang Nhứ chiếm tiện nghi quá dễ dàng, biết đâu hôn xong cô nhóc đó lại đuổi khéo nàng đi, lúc đó kẻ tự lừa mình dối người lại chính là nàng. Cho nên nàng cố tình giả vờ hoảng loạn, lấy cớ bạn bè đến tá túc, không có chìa khóa không vào được nhà.
Tang Nhứ quả nhiên tin sái cổ, trong lúc cấp bách đã không che giấu được sự tiếc nuối trong đáy mắt.
Bùi Tư Độ bỏ mặc cô một lúc để nói chuyện điện thoại, biểu hiện của Tang Nhứ tốt hơn trước nhiều, không còn gượng gạo ngượng ngùng nữa mà rất nhanh đã nhập cuộc. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy mà dám làm càn như vậy, đúng là không uổng công nàng tính kế.
Bùi Tư Độ một mặt bị Tang Nhứ khống chế, hơi thở, nhịp tim hoàn toàn trượt khỏi đường ray lý trí, trông vừa yếu đuối vừa mê đắm; một mặt lại thầm mắng đồ nhóc con vô lương tâm này chỉ tích cực mỗi cái khoản chiếm tiện nghi của nàng.
Tang Nhứ càng thích, nàng càng không thể cho cô thỏa mãn trong một lần.
Đây là kinh nghiệm xương máu đúc kết được sau nhiều lần "đọ sức" với Tang Nhứ.
Giống như việc nàng đối xử với Tang Nhứ quá tốt, cam tâm tình nguyện đưa đón cô mỗi ngày, nhưng Tang Nhứ không những không cảm kích mà ngược lại còn coi đó là gánh nặng.
Cô nhóc đó không thích người khác đối xử quá tốt với mình.
Ngu Miên nghe xong, tạm gác lại nỗi u sầu của bản thân, cười nhạo: "Cậu lăn lộn bao năm nay, tích lũy được chút kinh nghiệm nào đều dùng hết vào việc tán tỉnh mấy cô em gái nhỏ đấy hả?"
"Vui mà." Bùi Tư Độ trả lời ngắn gọn.
Bởi vì nàng biết Ngu Miên không thể hiểu được nàng, thậm chí có vài khoảnh khắc, chính nàng cũng không hiểu nổi bản thân mình.
Càng thất bại lại càng muốn lao đầu vào, muốn xem xem tại sao người kia lại trốn tránh mình. Càng tức giận, càng nghĩ trăm phương ngàn kế, càng muốn nhìn thấy dáng vẻ rung động của người kia vì mình.
Tâm tư dần biến thành chấp niệm.
33 năm trải đời đã dạy cho nàng một điều: Không có việc gì nàng không làm được, chỉ cần nàng muốn.
Ngày thứ hai sau khi ký hợp đồng, nàng đã bị sự không hiểu phong tình của Tang Nhứ chọc tức đến mức ngực đau nhói. Sau khi Tang Nhứ rời khỏi văn phòng, nàng bình tĩnh lại, ngẫm nghĩ kỹ càng.
Nổi giận hay mặt nặng mày nhẹ với Tang Nhứ chẳng có ý nghĩa gì, chỉ càng k*ch th*ch tâm lý phản nghịch của cô, khiến cô nóng lòng muốn rút lui.
Nếu Tang Nhứ rút lui, những gì nàng cắn răng chịu đựng trước đó coi như đổ sông đổ bể.
Vì thế nàng cố tình phớt lờ cô, rồi lại nhân lúc cô muốn làm hòa mà thuận nước đẩy thuyền.
Tang Nhứ không cần nói xin lỗi, chỉ cần đứng đó, dùng ánh mắt dịu dàng và tham lam mà cô chưa từng để lộ trước mặt người khác nhìn nàng, Bùi Tư Độ liền thấy hả giận.
Tang Nhứ bị nàng làm cho rối loạn, vì nàng mà thay đổi, dù chỉ là một chút xíu thôi, cũng đủ để nàng vui mừng.
5 năm sau gặp lại, Tang Nhứ chỉ nhớ mỗi Bùi Tư Nhiên, quên nàng thì thôi đi, lừa nàng cũng được, nhưng lại cứ trưng ra cái bộ dạng lạnh lùng tuyệt tình ấy. Cô đã giẫm đạp lên sự tin tưởng ngu ngốc và sự thưởng thức thật lòng mà Bùi Tư Độ dành cho cô trong trò chơi.
Nếu sau đó cô mỉm cười nói một câu: "Ngại quá Bùi tiểu thư, kịch bản yêu cầu nên em đành phải tận tâm hoàn thành nhiệm vụ", thì Bùi Tư Độ cũng sẽ bỏ qua chuyện này.
Nhưng không, kẻ đầu têu chỉ bình thản buông một câu "Xin lỗi", trong lúc phân tích lại ván chơi thậm chí còn chẳng thèm liếc nhìn nàng lấy một cái.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!