Tang Nhứ đứng chôn chân tại chỗ không đi, cũng chẳng nói năng gì. Bùi Tư Độ ngẩng đầu lên hỏi: "Đó là ánh mắt gì vậy?"
Tang Nhứ biết rõ còn cố hỏi: "Ánh mắt gì cơ?"
Bùi Tư Độ thản nhiên đáp: "Ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống chị."
Bị vạch trần trực diện, Tang Nhứ xấu hổ bỏ chạy trối chết trước sự trêu chọc của Bùi Tư Độ. Cô qua loa ăn vài miếng cơm rồi cắm đầu vào làm việc.
Lần này hiệu suất cao hơn ban ngày rất nhiều, hoàn thành phần lớn nhiệm vụ Tống Doãn Duệ giao phó. Tống Doãn Duệ ngỏ ý muốn đưa cô về nhưng bị cô lạnh nhạt từ chối.
9 giờ rưỡi, Bùi Tư Độ tan làm. Tang Nhứ đến địa điểm hẹn trước, ngồi vào xe của nàng.
Bùi Tư Độ lại không vội khởi động xe, nghiêng người sang nhìn cô: "Chị có thể sờ em chút không?"
Tim Tang Nhứ thót lên một cái: "Sờ chỗ nào?"
"Túi áo." Vừa nói, Bùi Tư Độ vừa đưa tay vỗ nhẹ vào mấy cái túi trên người cô, ôn tồn cười: "Ngoan thật, hôm nay tăng ca mà Tang tiểu thư không hút thuốc nhỉ."
Chỗ bị nàng chạm qua nóng ran lên, Tang Nhứ thẹn quá hóa giận: "Em đã bảo là em không thường hút mà."
"Lời em nói thì nhiều lắm, nhưng cái gì không tận mắt thấy thì chị không tin."
Bùi Tư Độ vẫn giữ tư thế nghiêng người về phía trước. Tang Nhứ không cần hít sâu cũng ngửi thấy mùi hương thanh nhã quyến rũ tỏa ra từ cần cổ nàng, khiến người ta chỉ muốn vùi mặt vào đó.
Tang Nhứ dời mắt đi chỗ khác, lặng lẽ nín thở, không dám tham lam hít hà mùi hương thuộc về Bùi Tư Độ.
Đêm qua mơ thấy những điều không nên mơ, sáng sớm đã ôm một bụng lửa, tối nay lại phải cố nén xuống bao nhiêu xúc động, điều này khiến cô cảm thấy không thoải mái chút nào.
"Nếu chị không tin em thì thôi, không cần thiết phải nói ra."
Bùi Tư Độ đưa tay v**t v* gò má cô, giọng dịu dàng: "Giận rồi à?"
"Không có. Chị lái xe nhanh đi, muộn rồi, em muốn đi ngủ." Tang Nhứ mất kiên nhẫn giục giã.
Bùi Tư Độ không nói gì thêm, lái xe hòa vào dòng người. Một lúc sau nàng mới thú nhận: "Vốn dĩ chị định khen em chọn món ăn rất ngon, khen em trở nên dịu dàng hơn, khen em đã ở lại tăng ca cùng chị đến giờ này."
Tang Nhứ lẳng lặng nghe, không chen vào. Ngoài cửa sổ, ánh đèn neon rực rỡ sắc màu lướt qua, dòng xe cộ nối đuôi nhau không dứt.
"Nhưng chị lại đi soát người em trước, còn nói những lời khó nghe, thật xin lỗi." Nguyện vọng ban đầu và kết quả thực tế trái ngược hoàn toàn, thật đáng tiếc.
Nàng chỉ muốn trêu Tang Nhứ một chút, ai ngờ lại chọc cô không vui.
Tang Nhứ mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần sau một ngày dài. Sáng sớm Bùi Tư Độ không vui, giờ lại đến lượt cô. Thực tế cô không giận, chỉ là quá mệt nên khó kiềm chế cảm xúc.
"Chị không thấy là hai chúng ta nói chưa được mấy câu đã quay ra dỗi nhau sao?"
Bùi Tư Độ trấn an: "Chỉ là chưa có kinh nghiệm thôi, thời gian lâu dần sẽ tốt lên."
"Nhỡ đâu chúng ta vốn dĩ không hợp nhau thì sao?" Ánh mắt Tang Nhứ vô định nhìn về phía cuối con đường xa xăm, giọng nói tràn đầy mệt mỏi, "Chị chưa từng nghĩ đến điều đó à?"
"Muốn nghe lời nói thật không?"
Tang Nhứ cười nhạt: "Không cần nói đâu, chị chắc chắn đã nghĩ tới rồi, chị phát hiện chúng ta không hợp."
Bùi Tư Độ khựng lại một chút, rồi nói: "Hôm nay mới là ngày thứ hai."
"Chỉ cần hai chúng ta đều từ bỏ, thỏa thuận một tháng kia coi như không tính."
"Chị chưa nói chị muốn từ bỏ. Dù em có nóng lòng muốn đi, cũng phải đợi đến ngày 8 tháng 11." Giọng Bùi Tư Độ vẫn ôn hòa nhưng thái độ kiên định: "Tang Nhứ, người trưởng thành phải tuân thủ quy tắc, giống như chơi kịch bản nhập vai phải tuân thủ luật chơi vậy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!