Chương 32: (Vô Đề)

Dòng người hối hả chen lấn, ai cũng vội vã chạy đua với thời gian. Sắc xanh đỏ rực rỡ của mùa hè đã phai màu thành vàng úa, gió sớm thốc vào mặt ngày càng mạnh bạo, mang theo hơi ẩm của cơn mưa bụi phủ mờ cả thành phố.

Nhờ "phúc" của cuộc gọi video trước khi ngủ, đêm qua Tang Nhứ ngủ không ngon, dậy muộn hơn thường ngày mười phút.

Vội vàng chạy đến công ty, việc đầu tiên cô làm là đặt chiếc bánh bông lan cam kiểu xưa lên bàn Bùi Tư Độ. Nghe thấy tiếng "Chào buổi sáng" của nàng, cô lễ phép đáp lại "Chào Bùi tổng".

Bùi Tư Độ không biết có bao nhiêu bộ âu phục, mỗi ngày một kiểu không trùng lặp, từ xám trắng đen đến phấn lam hồng đủ cả.

Gu ăn mặc của nàng rất đa dạng, nhưng bộ nào khoác lên người cũng toát lên vẻ ưu nhã. Kết hợp với lớp trang điểm hơi đậm một chút, sự đoan trang lại thấm đẫm nét thành thục quyến rũ.

Dù đã gặp bao nhiêu lần, Tang Nhứ vẫn luôn thầm cảm thán trong lòng: Tại sao người phụ nữ này lại đẹp đến thế.

Còn đẹp hơn cả trong giấc mơ của cô.

Trong mơ, dù nàng có bán khỏa thân cũng chưa chắc hấp dẫn bằng vẻ quần áo chỉnh tề, kín đáo hiện tại. Sự chỉn chu này khiến Tang Nhứ khó lòng liên tưởng đến người phụ nữ tối qua ngồi trong bồn tắm gọi video cho mình.

Nhưng thời gian gấp gáp, cô không có tâm trí đâu mà nấn ná, vội vàng rời đi.

Đêm qua mưa rơi đứt quãng, sáng sớm thức dậy, bầu trời âm u xám xịt.

Sắc mặt Bùi Tư Độ cũng thành công "bắt chước" thời tiết, không vui hỏi: "Tang Nhứ, em chạy cái gì?"

Tối qua còn trêu đùa nhau qua điện thoại, chúc nhau ngủ ngon ngọt ngào, sáng nay gặp mặt lại trưng ra bộ dạng này, đến một câu dễ nghe cũng không nói được.

Nàng nhớ lại lời khuyên của Ngu Miên tối qua, nếu mệt mỏi quá thì sau một tháng đừng tiếp tục nữa.

Vấn đề không phải là nàng có muốn tiếp tục hay không.

Với thái độ hiện tại của Tang Nhứ, cô tuyệt đối sẽ không đồng ý tiếp tục. Tang Nhứ cứ lúc gần lúc xa như vậy, e là sợ đến lúc đó khó dứt khoát chia tay. Vậy thì Tang Nhứ đồng ý thời hạn một tháng để làm gì chứ?

Bùi Tư Độ trong lòng hiểu rõ, nhưng vẫn không khỏi cảm thấy thất bại. Nếu đổi lại là người khác, đã sớm tước vũ khí đầu hàng trước nàng rồi.

Khổ nỗi tính tình Tang Nhứ còn khó chiều hơn nàng tưởng tượng nhiều.

"Hôm nay em đến muộn, trong văn phòng có đồng nghiệp rồi, em nán lại đây lâu quá về không tiện giải thích."

Tang Nhứ trước đây lười nhìn sắc mặt người khác, ai muốn thể hiện gì thì tùy, cô chỉ nắm bắt trọng tâm câu chuyện, còn lại mặc kệ.

Nhưng có lẽ do lớp trang điểm hôm nay của Bùi Tư Độ quá hút mắt, hay do chiếc ghim cài áo vàng kim trên áo vest nàng quá nổi bật, ánh mắt Tang Nhứ đã lưu luyến trên người nàng thêm một lúc. Thấy nàng không cười, nén sự khó chịu lại, cô hiếm khi kiên nhẫn giải thích.

Cô có gì mà phải chạy, cô cũng chưa từng chạy trốn... à không đúng, thực ra là có chạy.

Tang Nhứ tự lật lại sổ nợ của mình thấy một mớ hỗn độn, chột dạ làm động tác nhỏ, đưa ngón trỏ chạm nhẹ lên mũi như thể chỗ đó đang ngứa.

Bùi Tư Độ vẫn không hài lòng, nhưng lý do của cô cũng coi như chính đáng, đành tha cho cô: "Em về làm việc đi. Trưa nay chị phải gặp khách hàng, tối đợi chị, chị đưa cô về."

Tang Nhứ quay người đi, rồi lại quay lại, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Hôm qua chúng ta đã ăn cơm rồi mà."

Thỏa thuận bắt đầu có hiệu lực từ hôm qua. Ngày hẹn hò đầu tiên, Bùi Tư Độ bảo không thể qua loa, cô đã ngoan ngoãn phối hợp. Chỉ là không ngờ hôm nay tan làm xong lại còn phải đi cùng nhau, thế chẳng phải nghĩa là ngày nào cũng như vậy sao, thế thì sao được.

Bùi Tư Độ ăn cơm cùng cô, đưa cô về nhà, lại còn gọi video chúc ngủ ngon. Bùi tổng lãng phí quá nhiều thời gian cho cô là không tốt, đã là lãnh đạo thì nên tập trung làm việc công mới phải.

Cô cũng muốn làm việc riêng của mình. Phong Cảnh sắp đi thành phố lân cận tham gia triển lãm kịch bản để săn kịch bản mới, muốn họp bàn với cô. Tang Nhứ làm sao có thể dành toàn bộ thời gian cho chuyện phong hoa tuyết nguyệt được chứ.

Chiếc bánh trên bàn là do Tang Nhứ tự tay làm. Dù tối qua đang làm dở thì bị Bùi Tư Độ làm phân tâm, nhưng hương vị vẫn rất ổn. Cô cho rằng Bùi Tư Độ nên nếm thử trước, giống như Vệ Hàm Hàm vậy, cho cô một phản hồi tích cực.

Nhưng Bùi Tư Độ không những không đoái hoài tới, mà còn nhìn cô bằng ánh mắt lạnh nhạt. Cuối cùng, khóe môi nàng nhếch lên một nụ cười.

Nụ cười không chạm đến đáy mắt, đôi ngươi lạnh lẽo như tro tàn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!