Chương 31: (Vô Đề)

Trò đùa dai buột miệng thốt ra, Tang Nhứ cười xong lại thấy chột dạ, nghi ngờ bản thân đùa quá trớn.

Cô tự biết rõ, hai đêm ở Vân Thành, cô đã làm không ít chuyện "thiếu đứng đắn", giờ nghĩ lại còn thấy nhíu mày. Đã làm người ta khó chịu, giờ lại còn lôi ra trêu chọc, quả thực là vô sỉ.

Bùi Tư Độ bất đắc dĩ đuổi theo cô, không thể tin nổi Tang tiểu thư lại có thể nói ra những lời lẽ "hổ báo" như vậy.

Tang Nhứ cứ thế nói bậy xong rồi bỏ đi, trong mắt cô thế giới lúc này thật trong trẻo và yên bình, cô không thèm tự trách mình nữa.

Hai người một trước một sau bước đi, nhịp bước đồng điệu. Tang Nhứ căn cứ vào tiếng giày cao gót chạm đất của người phía sau để điều chỉnh bước chân mình, sợ đi quá nhanh, lại sợ đi quá chậm.

Nhân viên phục vụ mang ra hai chiếc ô, cười nhiệt tình: "Bùi tiểu thư, bên ngoài trời mưa, ông chủ dặn cô lái xe cẩn thận."

"Cảm ơn anh ta giúp tôi." Bùi Tư Độ nhận lấy, nhưng chỉ mở một chiếc, ý định muốn che chung với Tang Nhứ đi ra ngoài.

Tang Nhứ định với tay lấy chiếc ô còn lại, nhưng Bùi Tư Độ không đồng ý, giấu nó ra sau lưng, cố tình làm khó người ta.

"Để em cầm ô cho." Tang Nhứ đành thỏa hiệp, lùi một bước để tiến.

Bùi Tư Độ đi giày cao gót nên cao hơn cô một chút, nhưng để nàng che ô cho mình thì trông không hay lắm.

Mưa thu đến lặng lẽ không một tiếng động, dính dấp quấn quýt lấy nhân gian, lá rụng rơi đầy, hơi nước mịt mờ.

Tầm nhìn hạn chế đồng nghĩa với việc tốc độ xe phải giảm xuống, thời gian hai người ở chung trên xe sẽ kéo dài hơn.

Tang Nhứ bị ướt nửa cánh tay áo, trong lòng lại thầm nghĩ may quá, Bùi Tư Độ không bị mưa làm ướt.

Cô sắp xếp ngôn từ hồi lâu, cuối cùng hỏi một câu ngắn gọn súc tích: "Ông chủ là ai?"

Bùi Tư Độ không né tránh, trả lời ngay: "Ngu Đồng, nhà hàng này là do cậu ta mở."

Hoài Thành thiếu gì nhà hàng Trung Hoa, sao cứ phải đến chỗ này. Tuy đồ ăn ngon thật, nhưng giá cả đắt đỏ chẳng tương xứng. Thiết kế phòng bao cũng tệ, đèn chùm xa hoa nhưng thô kệch, bàn thì quá thấp, đệm lại quá mềm.

Tang Nhứ tức đến nghẹn lời, theo bản năng cảm thấy không thích Ngu Đồng. Ai bảo Bùi Tư Nhiên từng nói Ngu Đồng theo đuổi Bùi Tư Độ rất nhiều năm chứ.

Ai bảo Bùi Tư Độ ký thỏa thuận với cô, khiến cô ngắn ngủi có được một cô bạn gái. Con người đều ích kỷ, một khi trân bảo đã nằm trong tay mình, chẳng cần biết thứ tự trước sau, người khác chỉ liếc nhìn một cái cũng đã thấy khó chịu rồi.

Tuy chưa gặp Ngu Đồng, không biết mặt mũi hắn ra sao, nhưng vừa giàu có vừa chung tình, đã được coi là đàn ông cực phẩm rồi. Hơn nữa lại là em trai bạn thân của Bùi Tư Độ, thân càng thêm thân, tốt biết mấy.

Chưa đến lượt cô ở đây không vui đâu, một tháng sau, biết đâu người ta lại thấy hợp mắt thì sao.

"Tang Nhứ, sao không nói gì?"

Hiện tại, chỉ khi tâm trạng cực tốt hoặc cực xấu, Bùi Tư Độ mới gọi cô là "Tang tiểu thư". Còn những lúc khác, nàng sẽ nhẹ nhàng gọi một tiếng "Tang Nhứ", chữ "Nhứ" khẽ kéo dài một chút ở âm cuối.

Giống như cái đuôi mèo lướt nhẹ qua gò má.

Tang Nhứ bị ướt nửa cánh tay nên thấy khó chịu, cũng không nhìn Bùi Tư Độ, chỉ hỏi lại: "Nói gì cơ?"

"Nói những gì em đang nghĩ trong lòng ấy?"

"Trong lòng em chẳng nghĩ gì cả."

"Không nghĩ gì sao lại đột nhiên hỏi về ông chủ nhà hàng?" Bùi Tư Độ cố tình dồn cô vào chân tường, không cho cô qua loa lấy lệ.

Thói quen trả lời lấy lệ của Tang Nhứ rất tệ, chủ đề đang hay đến mấy cũng bị cô làm cho cụt hứng. Bùi Tư Độ nhớ lại lần đầu tiên đi ăn khuya cùng nhau, Tang Nhứ từng nói với nàng là cô đã có người yêu.

Lúc đó Bùi Tư Độ hơi tiếc nuối, nhưng không biểu hiện gì nhiều, chỉ thầm chúc phúc cô trong lòng.

Sau này mới nhanh chóng phát hiện ra, Tang Nhứ là dân F. A vạn năm, lại còn là kiểu thích lừa người nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!