Suốt dọc đường Tang Nhứ cứ ngẩn ngơ thất thần. Xe chạy trong thành phố không biết bao lâu, cuối cùng dừng lại trước một nhà hàng mang phong cách Trung Hoa. Lối bài trí kết hợp hoàn hảo giữa nét cổ điển và hiện đại, vừa không quá nặng nề cũ kỹ, lại toát lên vẻ thanh u tao nhã và đủ sự riêng tư.
Nhân viên tiếp tân nhận được thông tin đặt bàn đã đứng chờ sẵn. Càng đi vào trong, Tang Nhứ càng hiểu rõ: nơi này cô ăn không nổi.
Đúng là lầu son gác tía, xa hoa lộng lẫy.
Bùi Tư Độ "chém" đẹp cô thì thôi đi, nhưng về phần mình thì cũng chịu chi ra phết.
Ngồi xuống trong phòng riêng, Tang Nhứ bị ánh đèn chùm pha lê xa hoa trên đầu làm chói mắt, cảm thấy bộ dạng tùy ý của mình thật lạc quẻ, làm khó cho nhân viên phục vụ khi vẫn để cô bước vào đây.
"Không phải nói ăn bữa cơm rau dưa tùy tiện thôi sao?"
Bùi Tư Độ không có ý định gọi món, dường như đã sắp xếp ổn thỏa mọi thứ, nàng thong thả thưởng trà nóng: "Đây là lần hẹn hò đầu tiên của chúng ta, chẳng lẽ em muốn làm qua loa cho xong chuyện à?"
Mỗi khi Bùi Tư Độ dùng giọng điệu nghiêm túc để nói chuyện riêng tư, biểu cảm đều vô cùng... Tang Nhứ nghĩ nửa ngày mới tìm ra hai chữ: "Gợi đòn".
Nàng thế mà lại có thể ung dung nói ra hai chữ "Hẹn hò".
Hơn nữa rõ ràng là đã có sự chuẩn bị từ trước, vừa nãy còn giả bộ hỏi cô muốn ăn gì. E là dù cô có đòi ăn món khác, cuối cùng vẫn sẽ bị nàng lừa đến đây thôi.
Tang Nhứ chớp chớp mắt, nhẹ nhàng thở ra ba chữ: "Thật phiền phức."
Yêu đương phiền phức thế nào cô biết rất rõ. Thời đại học, mấy cô bạn cùng phòng dành phần lớn thời gian cho việc này. Hao tâm tổn sức, tiêu tốn đủ thứ, chỉ để đổi lấy một mối tình đã được định trước là chẳng đi đến đâu.
Đó là hiện trạng chung của đa số các cặp đôi.
Tang Nhứ duy trì khoảng cách an toàn, nhưng cũng không phản đối họ. Dám trả giá và đặt cược vào tình yêu cũng là một loại dũng khí và năng lực.
"Tang Nhứ, em không muốn ở bên cạnh chị sao?" Bùi Tư Độ dù có mạnh mẽ đến đâu cũng bị lời nói của cô làm tổn thương.
Tang Nhứ tự biết mình lỡ lời. Bùi Tư Độ đã tỉ mỉ chuẩn bị một buổi tối lãng mạn, cô lại buông lời cụt hứng. Nếu lúc này cô trả lời "phải", Bùi Tư Độ nhất định sẽ không giữ nổi nụ cười trên môi nữa.
Mặc dù Tang Nhứ rất muốn ác ý xé bỏ nụ cười chuẩn mực đang treo trên mặt nàng, nhưng cô làm sao có thể nói lời trái lương tâm được.
Rõ ràng cô đã mong chờ giây phút này, mong chờ cả một ngày trời.
Cô muốn ở bên Bùi Tư Độ, cho dù phiền phức, cho dù tốn thời gian công sức. Ai bảo cô chỉ là một kẻ phàm tục, cô không thể cắt đứt thất tình lục dục, làm một kẻ lữ hành tê liệt chỉ biết cắm đầu đi đường.
Tiếng gõ cửa phá vỡ bầu không khí trong phòng. Từng món ăn đầy đủ sắc hương vị được bưng lên, tuy không phô trương nhưng món nào cũng đặc sắc.
Chí mạng ở chỗ, món nào cũng là món Tang Nhứ thích ăn.
Cô không tin đây là trùng hợp. Sự quan sát của Bùi Tư Độ dành cho cô còn tinh tế hơn cô tưởng tượng nhiều.
Cô nói: "Em muốn đi vệ sinh một lát."
Nhân viên phục vụ dẫn cô đi. Có được không gian riêng tư, não bộ Tang Nhứ nhanh chóng hoạt động hết công suất. Cô cần phải tỉnh táo lại một chút, ít nhất là để không nói ra những lời ngu ngốc.
Nếu đã đồng ý thời hạn một tháng, cô đâu phải chuẩn bị đi làm từ thiện. Chạy theo hình thức làm gì, cô phải thỏa mãn bản thân mình trước đã.
Khi cô quay lại phòng bao, thức ăn đã lên đủ, trong phòng chỉ còn Bùi Tư Độ. Nàng đang đứng trước cửa sổ, nhìn ra khoảng sân vườn mang phong cách Trung Hoa bên ngoài, với cầu nhỏ nước chảy, hành lang dài uốn lượn.
Tang Nhứ đứng phía sau nàng. Câu trả lời không qua não lúc nãy của cô đã chọc giận Bùi Tư Độ rồi.
Cô bước lại gần, chọc chọc vào cánh tay Bùi Tư Độ: "Ăn cơm đi, thức ăn nguội mất."
"Ừ." Bùi Tư Độ đáp, nhưng người vẫn không động đậy.
Tang Nhứ vươn tay ra, dừng lại giữa không trung một chút rồi mới đặt lên vai nàng, xoay người nàng lại ôm vào lòng, hôn lên má nàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!