Chương 3: (Vô Đề)

Bị lãnh đạo gọi vào văn phòng "uống trà" ngay sát giờ tan tầm, loại "quan tâm" này ai mà đỡ cho nổi.

Đã thế, mới gặp nhau hôm kia thôi, cái câu "lâu rồi không gặp" khách sáo kia thật sự là thừa thãi.

Rõ ràng là chẳng thân thiết gì cho cam.

Cần gì phải giả vờ xã giao như thế.

Có lẽ Tang Nhứ lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, nhưng cô cứ có cảm giác nụ cười của Bùi Tư Độ ẩn giấu dao găm sắc lẹm.

Cảm giác bất an len lỏi trong từng tế bào khiến Tang Nhứ trông càng thêm ngoan ngoãn. Cô cụp mắt, lí nhí đáp: "Sếp cứ khách sáo."

Điện thoại của Bùi Tư Độ đổ chuông, nàng bước đến bên bàn làm việc, giọng nói chuyển sang tông điệu chuyên nghiệp để giải quyết công việc.

Âm sắc của nàng nghe thật dịu dàng, êm tai, nhưng tuyệt nhiên không hề mềm yếu. Trong mắt Tang Nhứ, biểu cảm và giọng nói của Bùi Tư Độ cứ như hai đường thẳng song song chẳng ăn nhập gì với nhau.

Sự dịu dàng ấy, hình như chỉ là lớp vỏ bọc bên ngoài.

Rốt cuộc trong lòng nàng đang toan tính điều gì, đúng là trời mới biết.

Nói chuyện điện thoại xong, ánh mắt Bùi Tư Độ chậm rãi di chuyển rồi dừng lại trên người Tang Nhứ, chăm chú đánh giá cô không chút kiêng dè.

Rất dễ để nhận ra sự cảnh giác và phòng bị của Tang Nhứ.

Nụ cười trên môi nàng càng thêm sâu: "Lời mời kết bạn của tôi, Tang tiểu thư định ngâm thêm mấy ngày nữa đây?"

Tang Nhứ thầm than trong lòng: Tới rồi.

Cả buổi chiều nay cô đã đắn đo mãi chuyện có nên đồng ý hay không. Nhưng lúc đó mà lơ đi, giờ biết người ta là sếp mình rồi lại vội vàng "dán" lấy, chẳng phải trông hệt như kẻ xu nịnh hay sao.

Cô nhẹ nhàng giải thích với Bùi Tư Độ: "Xin lỗi sếp, nguyên tắc của tôi là không tùy tiện kết bạn với người lạ."

Cậu sinh viên Dương Tinh Tinh kia cô còn chưa thèm đồng ý cơ mà.

Mà Bùi Tư Độ chắc cũng chẳng thực sự muốn kết bạn làm gì.

"Chúng ta bây giờ còn được tính là người lạ sao?"

Bùi Tư Độ hơi nhướng mày. Nàng diễn vai ngạc nhiên chuẩn xác đến từng chi tiết. Vừa thể hiện sự thắc mắc, lại vừa khéo léo cho đối phương biết rằng: sự thắc mắc này chỉ là một đòn tâm lý buộc Tang Nhứ phải thỏa hiệp.

Một luồng khí thế áp đảo ập tới khiến Tang Nhứ không sao chống đỡ nổi.

Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt. Tang Nhứ chẳng buồn ngước mắt lên, móc điện thoại ra, cam chịu mở WeChat.

Ấn nút "Chấp nhận", rồi nhanh chóng gõ hai chữ "Bùi Tổng" vào phần ghi chú.

Sự phối hợp của Tang Nhứ khiến Bùi Tư Độ rất hài lòng. Nàng cười ôn hòa, bước trên đôi giày cao gót màu trắng thanh mảnh đi tới ghế sofa, ân cần mời Tang Nhứ ngồi xuống nói chuyện.

Khi đi làm, Tang Nhứ đích thị là một thanh niên gương mẫu "ba tốt": trang phục chỉnh tề; tai, cổ tay, cổ chân đều "sạch sẽ".

Những món trang sức nhỏ xinh, bắt mắt thường ngày đều đã được tháo bỏ.

Tang Nhứ từ chối vài câu, cô chẳng muốn ngồi chút nào. Ngồi xuống đồng nghĩa với việc câu chuyện sẽ kéo dài lê thê, mà cô thì chỉ muốn nhanh chóng về nhà.

Giờ cô hối hận xanh ruột. Biết trước đồng đội chơi game lại là sếp mới, lúc chơi cô đã thả cửa nhường nhịn một chút rồi. Thật ra nguyên tắc của cô cũng đâu có cứng nhắc đến thế.

Quan trên một cấp đè chết người, huống hồ Bùi Tư Độ còn hơn cô không chỉ một cấp.

Quả nhiên, sau vài câu hàn huyên vô thưởng vô phạt, Bùi Tư Độ lập tức "quay xe". Khóe miệng nàng vẫn vương nét cười, nhưng giọng điệu lại đột ngột lạnh xuống, trái ngược hoàn toàn với vẻ dịu dàng khi nói chuyện điện thoại ban nãy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!