Rời xa môi trường làm việc quá lâu, đột nhiên quay trở lại guồng quay, cả người Tang Nhứ cảm thấy không được tự nhiên. Dù vậy, cô vẫn là người đầu tiên đến văn phòng. Sau khi vệ sinh chỗ ngồi xong xuôi, cô pha cho mình một ly cà phê.
Chuông điện thoại reo lên, một tin nhắn hiện ra: "Chị cũng muốn một ly cà phê."
Tang Nhứ bắt đầu nghi ngờ Bùi Tư Độ lén gắn thiết bị theo dõi lên người mình.
Tối qua khi cô trằn trọc khó ngủ vì nhớ nàng, liền nhận được tin nhắn "Chị nhớ em" đầy mùi mẫn. Nửa đêm nói câu đó, rõ ràng là cố tình không cho người ta ngủ yên. Kết quả là Tang Nhứ bất hạnh mơ thấy mình và Bùi Tư Độ làm những chuyện "ấy ấy" ở khách sạn cả đêm.
Và đứng từ góc độ người ngoài cuộc, Tang Nhứ không thể không tự phê bình hành vi phóng túng quá mức của mình. Trước khi bản thỏa thuận được nhắc đến, cô và Bùi Tư Độ chẳng có bất kỳ quan hệ gì, chỉ là đi du lịch với tư cách bạn bè mà thôi.
Nhưng sự phản kháng của cô quá ít, trong khi sự buông mình lại quá mức. Bị nàng từng bước dẫn dụ vào hương thơm dịu dàng, rồi để khách lấn át chủ.
Thành thật mà nói, nếu không phải đã ngủ chung hai đêm và làm rất nhiều chuyện thân mật, Tang Nhứ sẽ không ngoan ngoãn phối hợp đến thế. Cô vẫn tin rằng rời xa Bùi Tư Độ là chuyện chẳng hề hấn gì.
Có thể thấy, cái gọi là tình cảm của con người, ít nhiều cũng phải dính chút nhân tố không thuần túy ở bên trong.
Sự dây dưa thể xác này, đương nhiên là vui sướng, nhưng làm sao lâu dài được.
Tang Nhứ cực kỳ thưởng thức cái khí chất bi quan trên người mình, nghĩ đến đây, đầu óc cô bỗng thông suốt lạ thường.
Ngay cả chuyện cỏn con như cô đang pha cà phê, đối phương cũng nắm rõ như lòng bàn tay, lại còn sai cô chạy việc vặt.
Tang Nhứ thầm nghĩ: Sai tôi làm gì, tôi đâu phải trợ lý tổng giám đốc.
Ở công ty thì ai làm việc nấy, không nói chuyện tư.
Tuy nhiên, năm phút sau, ly cà phê vẫn được bưng vào văn phòng tổng giám đốc. Dưới vẻ mặt vô cảm, Tang Nhứ đang thầm mắng mình không có tiền đồ.
Bùi Tư Độ nhấp một ngụm, thấy Tang Nhứ vẫn đứng đó, liền vạch trần suy nghĩ trong lòng cô: "Thời gian em đến công ty và pha cà phê luôn cố định, chị có ghi nhớ đấy. Làm phiền em một chút, em không vui sao?"
Tang Nhứ rũ mắt nhìn xuống bàn làm việc, nhất quyết không nhìn Bùi Tư Độ, lẳng lặng nói: "Không có, cảm ơn Bùi tổng đã để tâm."
Nhớ kỹ thời gian của cô, tác dụng duy nhất là để sai cô bưng cà phê.
"Chị để tâm đến em như vậy, thế em có để tâm đến chị không? Chị đi làm lúc mấy giờ, một ngày uống mấy ly cà phê?"
Biểu hiện của Tang Nhứ sau khi bước vào văn phòng đã chứng thực suy đoán trong lòng Bùi Tư Độ. Tang tiểu thư lại "tắt máy khởi động lại", dữ liệu bị xóa sạch quá nửa, và cô cũng chẳng buồn khôi phục lại.
Rõ ràng tối qua Tang Nhứ còn nhắn lại "Tôi cũng vậy".
Hôm nay đến bưng ly cà phê cho nàng cũng mặt nặng mày nhẹ.
Tang Nhứ bị câu hỏi nhẹ nhàng kèm theo nụ cười của Bùi Tư Độ đâm trúng tim đen, đờ đẫn đáp: "Tôi không biết."
Cô nghĩ, ở hiệp đấu này, cô thực sự đã thua. Sự chú ý của cô dành cho Bùi Tư Độ chưa đủ đi vào đời sống thường ngày.
Bùi Tư Độ cười cho qua chuyện, không tiếp tục chủ đề này nữa. Nàng bày bản thỏa thuận đã in sẵn ra bàn: "Ký tên đi."
Tang Nhứ tìm cây bút trên bàn, cúi người định viết, nhưng rồi chợt dừng lại.
Bàn làm việc tông màu trầm lạnh lùng nghiêm túc, Bùi Tư Độ ngồi đó với lớp trang điểm nhẹ nhàng, vận bộ âu phục đen đơn giản, mái tóc búi cao toát lên vẻ ưu nhã và tự tin.
Trên chiếc bàn làm việc đầy quyền lực của Bùi tổng này, Tang Nhứ sắp phải ký vào một bản thỏa thuận chỉ có hai người các nàng thừa nhận.
Tang Nhứ lại một lần nữa tự hỏi, rốt cuộc là ai đang thỏa hiệp với ai.
Muốn ở bên nhau, thời gian thử việc một tháng, nói miệng với nhau không được sao?
Dùng thủ tục có vẻ khách quan bình tĩnh để che giấu những cảm xúc bất an đang ẩn nấp, cứ như tờ giấy A4 này có ma lực vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!