Đôi khi, sự im lặng còn nặng ký hơn cả những lời hứa hẹn. Nhưng Bùi Tư Độ vốn đa nghi, sợ rằng đây lại là chiến thuật "đà điểu" mới của ai kia, bèn nâng cằm người đang làm loạn trong lòng mình lên, nhất quyết đòi một câu trả lời: "Cô có đồng ý hay không?"
Một bản hợp đồng không bình đẳng như thế này, nhìn qua thì như chuyện tốt từ trên trời rơi xuống, đối phương hoàn toàn nhượng bộ trước những thói xấu của Tang Nhứ, bao dung cả sự yếu đuối của cô.
Nhưng cô cũng biết rõ, phàm là chuyện tốt, phía sau đều có cái giá được niêm yết rõ ràng.
Cô nghĩ, có lẽ mình gánh vác nổi cái giá đó. Cô sợ hãi rất nhiều rủi ro, nhưng cuộc đời cô lại quá đỗi nhàm chán.
Cho dù gánh vác không nổi, thì đó cũng là chuyện của tương lai.
Chai nước ngọt đã để ngay bên miệng, một lần không uống, hai lần không uống, nhưng sẽ luôn có lúc thèm thuồng không nhịn được.
"Nếu những gì chị nói là thật, thì tôi đồng ý."
Bùi Tư Độ kéo cô ngồi nghiêng lên đùi mình, vòng tay ôm trọn lấy cô: "Sao có thể là giả được chứ?"
Tư thế này giống như người lớn đang ôm trẻ con. Tang Nhứ sợ mình nặng làm nàng đau, nhưng lại không đứng dậy nổi.
"Bởi vì nếu tôi phát hiện chị lừa tôi, hiệp nghị của chúng ta sẽ lập tức vô hiệu."
Vừa rồi Bùi Tư Độ hứa hẹn điều gì, từng việc từng việc một, đều được ghi rõ ràng trong bản thỏa thuận. Nếu đến lúc đó Tang Nhứ cảm thấy ngột ngạt trong mối quan hệ này và muốn rời đi, cô muốn đảm bảo mình có quyền tự do đó.
Tang Nhứ rốt cuộc vẫn chưa ngốc đến mức mất hết lý trí, cô phải lật bài ngửa ngay từ đầu, sợ có cạm bẫy.
Bùi Tư Độ ngước nhìn cô, cực kỳ ngoan ngoãn đáp ứng: "Được, ngày mai in ra, chúng ta ký tên, mỗi người giữ một bản."
Sự thỏa hiệp của nàng không chút che đậy, giống như hoàn toàn không sợ Tang Nhứ bắt nạt mình vậy. Nàng xây dựng hình tượng bản thân vĩ đại bao dung vô cùng, làm nổi bật sự ích kỷ của Tang Nhứ.
Sau khi tự kiểm điểm, Tang Nhứ không thể không nói thật lòng: "Chị thích tôi, thực ra là xui xẻo lắm đấy."
Bùi Tư Độ ôm cô chặt hơn, hiểu cô muốn bày tỏ điều gì, ôn tồn nói: "Chị tự nguyện mà. Ai bảo em nhỏ tuổi hơn, nhường em một chút cũng được."
Lời nói sủng nịch này tô điểm cho tiết trời thu thêm phần hoa lệ đến mức không chân thực. Chưa từng có ai nói chuyện với Tang Nhứ như vậy, thường thì cô mới là người phải nhường nhịn người khác.
Trước kia cô ghét cay ghét đắng cái quy tắc "lớn phải nhường nhỏ". Sau này cô phát hiện ra chuyện đó chẳng liên quan gì đến tuổi tác. Dù Tang Thành lớn hơn cô mấy tuổi, chưa chắc cô đã sống thoải mái hơn nó.
Giờ đây, cùng một câu nói nhưng thốt ra từ miệng Bùi Tư Độ lại khiến Tang Nhứ cảm thấy vô cùng êm tai, hợp tình hợp lý.
Con người quả nhiên đều tiêu chuẩn kép.
Nếu là trước kia, nghe thấy câu này, Tang Nhứ chắc chắn sẽ không vui, nhất định sẽ không chịu thua mà bật lại: "Ai cần chị nhường chứ".
Nhưng hiện tại cô không thể, bởi vì Bùi Tư Độ đích thực đang nhường nhịn cô, mà cô thì căn bản không dám nói "Tôi không cần chị nhường".
Tang Nhứ đã nơm nớp lo sợ rồi, làm sao dám khiêu khích.
Bùi Tư Độ đã tự nhận xui xẻo, vậy rốt cuộc nàng thích mình ở điểm gì?
Tang Nhứ lấy hết can đảm hỏi lại lần nữa.
Ánh mắt Bùi Tư Độ dịu dàng như nước, hôn lên cằm cô: "Em cùng chị về Hoài Thành, ký xong thỏa thuận chị sẽ nói cho em biết."
"Chị lừa tôi." Tang Nhứ vạch trần, Bùi Tư Độ đang cố tình trì hoãn. Nhưng cô không thấy giận, dù sao Bùi Tư Độ cũng đâu chạy thoát được, phải không?
Bùi Tư Độ luôn có cách dỗ dành cô: "Không lừa em đâu. Em không cùng chị về, trong lòng chị không yên tâm, nên không muốn nói."
Chờ hai người rửa mặt xong xuôi, Bùi Tư Độ đột nhiên hỏi: "Sau lưng em có một vết bớt màu đỏ phải không?"
Sắc mặt Tang Nhứ biến đổi: "Sao chị biết?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!