"Chị đoán xem."
Hai chữ ba phải nước đôi này vào lúc sáng sớm lại khiến Bùi Tư Độ cảm động không thôi, nàng ôm chặt lấy cô gái hay dối lòng đang nằm trong lòng mình. Mùi sữa tắm hương trà xanh của khách sạn thoang thoảng, Tang Nhứ thật sạch sẽ và thơm tho.
Điều khiến nàng cảm động là, ít nhất Tang Nhứ đã không nói thẳng hai chữ "Không thích".
Nàng biết Tang Nhứ là người khẩu thị tâm phi, nghĩ một đằng nói một nẻo, lời nói ra chưa chắc đã là thật lòng.
Nhưng mỗi lần nghe những lời phủ nhận ấy, nàng vẫn cảm thấy như bị dao cứa vào tim, rồi lại phải giả vờ hào phóng mỉm cười cho qua chuyện.
Với tính cách của Tang Nhứ, cô đời nào lại tùy tiện kết bạn WeChat với đối tượng xem mắt.
Nhưng khi nghe chính miệng Tang Nhứ nói ra điều đó, cơn ghen tuông âm ỉ mấy ngày nay suýt chút nữa nhấn chìm nàng. Nàng sợ vạn nhất Tang Nhứ thật sự kết bạn thì sao, vạn nhất Tang Nhứ thích con trai hơn thì sao.
Nàng không thể tưởng tượng nổi cảnh Tang Nhứ ăn cơm, chuyện trò vui vẻ với người khác, càng không thể tưởng tượng cảnh cô cùng ai đó tay ấp tay kề.
Nàng vốn tưởng lần đầu tiên ngủ cùng Tang Nhứ chắc chắn sẽ mất ngủ, kết quả nàng lại ngủ một giấc ngon lành, và Tang Nhứ cũng say giấc nồng.
Có lẽ, nàng và Tang Nhứ vốn dĩ đã hòa hợp đến thế.
Sau khi ôm nhau ngủ thiếp đi, mãi đến 8 giờ rưỡi sáng Tang Nhứ mới tỉnh. Cô mở mắt, ngẩn ngơ một lúc mới định hình được mình đang ở đâu.
Cô nhẹ nhàng gỡ cánh tay Bùi Tư Độ đang đặt trên eo mình ra, nhưng Bùi Tư Độ đã tỉnh, mở mắt liền hỏi: "Cô định chạy đi đâu đấy?"
Tang Nhứ tức mình: "Tôi chạy đi đâu được chứ, đi rửa mặt thôi."
Bùi Tư Độ lại ôm chặt lấy cô: "Vội gì chứ, cô đã nghĩ ra hôm nay đi đâu chơi chưa?"
"Chưa."
Bùi Tư Độ vòng tay qua cổ cô, dùng giọng mũi lười biếng nũng nịu: "Vậy chúng ta đừng ra ngoài nữa, cứ ở lỳ trong khách sạn đi."
Khoảng cách quá gần khiến Tang Nhứ theo bản năng nín thở. Dù đã cực lực kiềm chế, cô vẫn không nhịn được nuốt nước miếng một cái.
Bùi Tư Độ như phát hiện ra điều gì thú vị, cười khẽ rồi hôn lên yết hầu đang chuyển động của cô.
Tang Nhứ thật sự chịu không nổi nàng trêu chọc kiểu này, suýt chút nữa không kìm được mà r*n r* thành tiếng.
Cứ nằm trên giường thế này cả ngày, cô không phát điên mới lạ.
Tang Nhứ dứt khoát đè nàng xuống, không cho nàng lộn xộn nữa: "Trong lúc ăn sáng, tôi sẽ nghiêm túc lên kế hoạch đi chơi."
Bùi Tư Độ lúc này mới chịu ngoan ngoãn: "Được thôi, đạo diễn Tang."
Tang Nhứ đánh răng rửa mặt xong, chỉ bôi đơn giản một lớp kem chống nắng rồi đi ra. Cô để mặt mộc, nhưng làn da đẹp đến mức khiến người ta phải ghen tị. Hàng lông mày thanh tú tự nhiên không cần kẻ vẽ, chỉ cần tô chút son môi là đủ để tự tin ra đường.
Bùi Tư Độ thì nghiêm túc ngồi trước bàn trang điểm bắt đầu họa mặt. Tang Nhứ vừa dùng điện thoại tra cứu địa điểm đi chơi, vừa lén lút ngắm nhìn nàng.
Bùi Tư Độ trước và sau khi trang điểm có sự khác biệt nhất định, nhưng không phải là sự khác biệt giữa đẹp và xấu.
Khi trang điểm, nàng rực rỡ và dịu dàng, trông như những nữ MC truyền hình, vẻ đẹp tinh xảo đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Còn khi tẩy trang, gương mặt mộc của nàng thực ra không quá đoan trang nghiêm nghị như thế, ngược lại còn mang theo chút mị hoặc và lả lơi.
Tang Nhứ đã gạt bỏ được nỗi băn khoăn trước đó. Dù Bùi Tư Độ đã hơn ba mươi tuổi, nhưng tuyệt đối không chênh lệch quá nhiều với cô. Nàng trông rất trẻ, chỗ nào cũng trẻ trung, không chỉ mỗi khuôn mặt là biết đánh lừa thị giác.
Tang Nhứ tự cho rằng mình đã "kiểm hàng" rồi.
Ý nghĩ vô sỉ này khiến cô xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu, thầm mắng bản thân trong lòng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!