Bùi Tư Độ tắm xong, thuận tay mở chai dưỡng thể, ấn một lượng vừa đủ ra lòng bàn tay.
Một ý nghĩ nào đó chợt lóe qua, động tác của nàng bỗng khựng lại.
Nàng nhìn hình ảnh mình trong gương, mặc chiếc váy ngủ hai dây mỏng manh, chớp mắt hai cái đầy suy tư, rồi cúi xuống rửa sạch lớp kem dưỡng trên tay.
Mùi hương của chúng rất dễ chịu, nhưng ngậm vào miệng thì chẳng ngon chút nào.
Trong phòng đèn đuốc sáng trưng, ánh đèn vàng ấm áp chiếu lên sàn gỗ mộc mạc và bộ bàn ghế giường tủ cùng tông màu. Người nằm sát mép giường đã cắm sạc điện thoại để sang một bên, nhìn qua có vẻ như đã ngủ say.
Cũng chỉ là "có vẻ" mà thôi.
Bùi Tư Độ tắt hết đèn trong phòng, chỉ để lại một ngọn đèn ngủ đầu giường. Điện thoại hiển thị 21:48.
Ngủ bây giờ thì hơi sớm quá.
Nàng đặt điện thoại xuống, suy tính một chút rồi bất ngờ th*c m*nh đầu gối vào cạnh tủ đầu giường, kèm theo một tiếng kêu đau khe khẽ.
Tiếng va đập không lớn, Tang Nhứ vẫn nằm im không nhúc nhích. Nhưng tiếng hít khí lạnh xuýt xoa liên tục của Bùi Tư Độ khiến cô không thể làm ngơ được nữa. Cô bật dậy, giọng đầy hoảng loạn: "Sao thế?"
Bùi Tư Độ cau mày, xoay người lại ôm lấy đầu gối xoa xoa, trông đau đớn đến mức không nói nên lời.
Tang Nhứ tự động bỏ qua mảng da thịt trắng ngần nơi cổ áo trễ xuống khi nàng cúi người, trong lòng chỉ toàn lo lắng. Cô quỳ gối bò sang phía nàng, chân trần bước xuống thảm, đỡ Bùi Tư Độ ngồi dậy: "Va vào đầu gối à? Để tôi xem có bị trầy da không."
"Không trầy." Giọng Bùi Tư Độ run run vì đau, khó khăn nói: "Chỉ bị va vào xương thôi."
Tang Nhứ lập tức ngồi xổm xuống kiểm tra. Ngoại trừ một mảng đỏ ửng ra thì không có gì bất thường. Cô dời mắt khỏi làn da mịn màng ấy, đứng dậy: "Chị cử động phải cẩn thận chút chứ. Tự xoa bóp đi, mai mà còn đau thì đi bệnh viện kiểm tra."
Câu cuối hoàn toàn là nói bừa, va vào tủ gỗ một cái làm sao đến mức nứt xương được, nói vậy chủ yếu để Bùi Tư Độ nghe thấy dễ chịu hơn chút thôi.
Tháng Mười trời không quá nóng, nhiệt độ ban đêm rất dễ chịu, trong phòng cũng không bật điều hòa. Vậy mà Bùi Tư Độ lại mặc một chiếc váy ngủ hai dây cổ V ngắn cũn cỡn, điểm xuyết những đường ren đen gợi cảm, sự ám chỉ này chẳng cần nói cũng hiểu.
Tang Nhứ thầm nghĩ, là do chị ta tự muốn mặc thế này, va đau một chút cho nhớ đời.
Cô lại bò lên giường, thành thật nằm về vị trí cũ của mình. Phòng này vốn do Bùi Tư Độ đặt để ở một mình, giường không quá rộng, hai người nằm tuy vẫn đủ nhưng Tang Nhứ vẫn lịch sự nhường lại hai phần ba chiếc giường cho nàng.
Với sự đa mưu túc trí của Bùi Tư Độ, chắc chắn lúc đặt phòng nàng đã tính trước chuyện tối nay sẽ ngủ chung rồi.
Quá đáng giận.
Cô tuyệt đối không thể để bị dắt mũi!
Bùi Tư Độ im lặng xoa đầu gối một lúc, rồi tắt đèn ngủ, nằm thẳng xuống.
Nàng biết Tang Nhứ chưa ngủ, và cũng không ngủ được: "Mấy ngày ở nhà cô bận việc gì thế?"
Tang Nhứ không muốn để ý đến nàng lắm, xưa nay cô nói dối không chớp mắt: "Xem mắt."
Bùi Tư Độ im lặng khoảng nửa phút, rồi nghiêng người, dịch sát lại gần cô, giọng trầm thấp dịu dàng hỏi: "Có gặp được ai điều kiện tốt không?"
"Thế nào gọi là điều kiện tốt?"
Quá thực dụng, lẽ ra phải hỏi "Có gặp được ai mình thích không" mới đúng chứ.
"Đẹp hơn tôi, thú vị hơn tôi, kinh tế khá hơn tôi."
Tang Nhứ cạn lời trước sự tự tin của nàng, thành thật đáp: "Thế thì chắc là không có."
Luận về nhan sắc, phóng mắt cả cái Vân Thành này, cô chưa thấy ai thuận mắt hơn Bùi Tư Độ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!