Chương 24: (Vô Đề)

Bùi Tư Độ chỉ đặt một phòng, bởi vì Tang Nhứ nói tối nay cô phải quay về Hoài Thành.

Nhìn bộ dạng nói được làm được của cô, nói "chơi cùng một ngày" thì đúng là chỉ "chơi cùng một ngày" thật.

Cửa phòng mở ra, Tang Nhứ không đi sâu vào trong mà chỉ đặt vali ngay cạnh cửa.

"Tiêu chuẩn phòng thế này, cô có chấp nhận được không?"

Bùi Tư Độ cởi chiếc áo gió màu kaki vắt lên sô pha, quay đầu lại nhìn Tang Nhứ với vẻ khó hiểu. Thấy trong mắt cô thoáng chút băn khoăn và căng thẳng, nàng hiểu ý: "Chỉ là chỗ ngủ thôi mà, an toàn sạch sẽ là được, cần gì tiêu chuẩn cao sang."

Tang Nhứ âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Đây là khách sạn tốt nhất gần đây mà cô biết, nhưng nó chỉ được cái gần nhà ga, còn cách khu trung tâm náo nhiệt khá xa. Vị trí, tiện nghi hay dịch vụ, so với những khách sạn ở Hoài Thành đều kém hơn một bậc, cô thực sự lo Bùi Tư Độ sẽ chê bai.

Nghe Bùi Tư Độ nói vậy, cô mới yên tâm.

Vân Thành là một thị trấn nhỏ, chẳng có đặc sản gì ngon, cảnh điểm du lịch cũng chẳng có gì đặc sắc, đến đây du lịch đúng là phí tiền.

Lý do Bùi Tư Độ đến đây là để kể cho cô nghe chuyện "5 năm trước", nhưng giờ gặp mặt rồi, Tang Nhứ lại chẳng muốn nhắc đến chuyện đó nữa.

Nếu có thể, cô muốn nhanh chóng chạy trốn khỏi đây.

Bùi Tư Độ ung dung ngồi xuống, nhìn Tang Nhứ mặt lạnh tanh dựa vào khung cửa ngẩn người, hoàn toàn không ở trong trạng thái tốt. Mấy ngày không gặp, có lẽ do tác dụng tâm lý, nàng cảm thấy Tang Nhứ dường như lại xinh đẹp hơn một chút.

"Lại đây ngồi đi, nghỉ một lát rồi hẵng ra ngoài."

Tang Nhứ "Ừm" một tiếng, di chuyển với tốc độ rùa bò về phía sô pha, ngồi xuống ngay mép ngoài cùng. Trên mặt vẫn giữ vẻ lạnh lùng hờ hững, hỏi: "Chị đã nghĩ ra hôm nay đi đâu chơi chưa?"

"Vẫn chưa, người bản địa có gợi ý gì không?" Bùi Tư Độ cười tủm tỉm.

Đã đến nước này thì cứ thuận theo tự nhiên thôi. Sau khi ngồi xuống, Tang Nhứ dần rũ bỏ được sự hoảng loạn khi ở riêng với Bùi Tư Độ, khôi phục lại vẻ trấn tĩnh, nói một câu trúng tim đen: "Trông chị không giống người làm việc không có kế hoạch."

Bình thường ở công ty, hết kế hoạch này đến phương án kia, mở miệng ra là sắp xếp và chuẩn bị.

Phiền muốn chết đi được.

"Cô hiểu lầm tôi nhiều quá đấy." Bùi Tư Độ không chấp nhặt lời ám chỉ của Tang Nhứ, đứng dậy, chuyển sang ngồi ngay sát bên cạnh.

Khoảng cách giữa hai người gần đến mức có thể nghe thấy tiếng vải quần áo cọ xát vào nhau. Tang Nhứ hơi rụt chân lại, không biết phải tiếp lời thế nào.

Cảm thấy Bùi Tư Độ vẫn có xu hướng muốn dán sát vào người mình, Tang Nhứ lập tức cao giọng cắt ngang: "Tôi nhớ ra rồi, đi leo núi đi! Hôm nay thời tiết rất đẹp!"

Thấy Bùi Tư Độ dừng lại lắng nghe, cô vội vàng giải thích: "Vân Thành không có nhiều điểm du lịch, ngoại trừ mấy cái công viên với khu vui chơi thì chỉ có ngọn núi Ba Sơn là phong cảnh tạm ổn thôi."

"Ừ, cảm ơn gợi ý của cô."

Tang Nhứ vừa mới thở phào nhẹ nhõm thì Bùi Tư Độ bất ngờ ghé sát vào tai cô, thì thầm: "Nhưng tôi không mang giày đế bằng, leo núi kiểu gì đây?"

Hay là đi mua một đôi?

Tang Nhứ không mở miệng đề nghị, bởi vì cô biết, bất kể cô đưa ra phương án giải quyết nào, Bùi Tư Độ đều có cách phủ quyết. Giống như lúc họp vậy, từng đám lãnh đạo đều bị nàng bác bỏ ý kiến không thương tiếc.

Ví dụ như vali không bỏ vừa giày, hay chỉ vì leo núi một lần mà mua đôi giày mới thì phí phạm... vân vân và mây mây.

Cô dám chắc Bùi Tư Độ chỉ là không muốn leo núi, hoặc đơn giản là không muốn dễ dàng đồng ý với gợi ý của cô.

Sự im lặng của Tang Nhứ là tín hiệu tốt nhất, nàng hiểu mà, phải không?

Bùi Tư Độ đánh hơi thấy thời cơ thích hợp, bất ngờ hôn chụt lên má Tang Nhứ một cái. Tang Nhứ đỏ mặt quay sang, nhưng một câu lên án cũng không thốt ra được.

Bùi Tư Độ ngả người vào lòng cô, đôi mắt long lanh tình ý liếc nhẹ một cái đầy quyến rũ, rồi tiếp tục hôn lên môi cô. Dần dần, Tang Nhứ bắt đầu đáp lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!