Tiếng đàn violin tuôn chảy như ánh trăng rọi xuống mặt hồ tĩnh lặng, tà váy lục y của nghệ sĩ bồng bềnh như sóng nước, biến những nốt nhạc thành một bức tranh sống động ngay trước mắt, tô điểm thêm nét phong cảnh hữu tình cho nhà hàng xa hoa tráng lệ.
Sau khi liên tục liếc nhìn đồng hồ, Bùi Tư Độ buông dao nĩa xuống, mở miệng kết thúc bữa tiệc do cô bạn thân Ngu Miên tổ chức.
Thành phần tham dự chỉ có ba người bọn họ.
Ngu Đồng trong lúc ăn đã xắn tay áo lên, nhưng cử chỉ vẫn rất lịch thiệp, không hề thô lỗ. Hắn trông hào hoa phong nhã, nhưng thực chất lại giống một tên mặt người dạ thú chuyên đi lừa gạt những cô nàng mê trai.
Mặt hắn lộ rõ vẻ bất mãn: "A Độ, mới mấy giờ mà em đã đi rồi?"
"9 giờ 07 phút, cuộc sống về đêm của Ngu thiếu gia mới bắt đầu, nhưng của tôi thì có thể kết thúc được rồi." Ăn xong cả bữa cơm, Bùi Tư Độ vẫn chẳng dành cho hắn sắc mặt tốt đẹp nào.
Ngu Miên lắc lư ly rượu vang, ngồi bên cạnh cười trên nỗi đau của người khác. Tính cách của Ngu Đồng đúng là thiếu đòn, chỉ có Bùi Tư Độ định kỳ châm chọc hắn vài câu thì hắn mới cư xử giống người được một chút.
Bị "bạch nguyệt quang" mở miệng châm chọc, Ngu Đồng không giận mà còn cười càng thêm gợi đòn: "Về ngủ à?"
"Không, đi gặp một người." Bùi Tư Độ vắt chiếc áo vest trắng lên khuỷu tay, cầm túi xách định đi, nghe Ngu Đồng cảnh giác hỏi "Gặp ai", nàng dừng bước, đứng vững lại.
Đứng trước bàn ăn, ánh mắt nàng bừng sáng, từng chữ từng chữ rõ ràng nói cho hắn biết: "Đối tượng mập mờ."
Dứt lời, nàng thu lại vẻ thần thái chói mắt ấy, ung dung rời khỏi nhà hàng.
Ngu Đồng bị tia sáng rạng rỡ thoáng qua nơi ấn đường nàng làm cho lóa mắt. Một Bùi Tư Độ xinh đẹp rạng ngời như thế chưa bao giờ vì hắn mà giãn mặt vui vẻ. Hắn ngửa cổ uống cạn ly rượu vang đỏ, gương mặt tuấn tú đầy vẻ buồn bực: "A Độ mà cũng có đối tượng mập mờ á? Ngu Miên, chuyện này chị có biết không? Nam hay nữ?"
Ngu Miên chống cằm, nở nụ cười xán lạn nhìn người đàn ông có nét mặt giống mình đến bảy phần, đôi môi đỏ mọng khẽ mở: "Liên quan quái gì đến mày."
Ngu Đồng thừa biết miệng bà chị mình chẳng thể nhả ra ngà voi, tức tối ném khăn ăn xuống bàn, vắt chéo chân: "Chị chắc chắn đã biết từ lâu rồi, tối nay cố tình chọc tức tôi chứ gì."
Ngu Miên thường ngày bận rộn công việc, không mấy khi ở Hoài Châu, lần này hiếm hoi có thời gian rảnh mới chủ động làm chủ xị mời hai người họ tới.
Ngu Đồng biết Bùi Tư Độ ghét mình, nhưng tình yêu của hắn không ích kỷ, dù biết Bùi Tư Độ đã về Hoài Châu cũng không dám đến làm phiền nàng.
Tối nay nhờ Ngu Miên đứng ra mời, hắn mới đặc biệt đến dưới lầu công ty đón người, lại còn cố ý chọn lúc tan tầm đông người để thể hiện.
Hắn thừa hiểu, nếu hắn dám công khai làm càn trước mặt đồng nghiệp của nàng, Bùi Tư Độ có thể lập tức cắt đứt quan hệ thanh mai trúc mã vốn đã chẳng mấy mặn mà này. Còn Ngu Miên cũng sẽ lao đến đấm cho hắn một trận nên thân.
Tuy hắn không phải nhà thơ nào đó, nhưng cũng có đôi lời tâm đắc: Phụ nữ ấy mà, phải theo đuổi, phải nâng niu, không chọc vào được đâu.
"Mày có chỗ nào đáng để người ta phải chọc tức không?" Khi xúc động, Ngu Miên bắn rap cực nhanh, dùng giọng thật pha chút tiếng địa phương. "Mày vừa mới chia tay mấy hôm trước, người ta còn là sinh viên đấy. Hôm nay lại chạy tới đón Tư Độ, xun xoe ân cần, có ích gì không? Chị nói này Ngu Đồng, mày đừng làm Tư Độ ghê tởm nữa được không? Làm lỡ dở đường tình duyên của người ta."
Ngu Đồng lăn lộn xã hội bao năm, luyện được một lớp da mặt dày như tường thành, nhờ bản lĩnh này mà chốt được không ít hợp đồng. Bị mắng xối xả cũng chẳng hề nao núng, hắn nhìn theo hướng Bùi Tư Độ rời đi, thở dài thườn thượt: "Nếu cô ấy mà thoát ế được thật thì tôi tạm thời hết hy vọng vậy. Ai bảo cô ấy cứ im thin thít, làm tôi cứ tưởng cô ấy thủ thân như ngọc chờ tôi suốt bao năm qua chứ."
Nói xong, hắn liếc ngay sang Ngu Miên, chờ đợi một tràng mắng mỏ tiếp theo.
"Đúng là đồ không biết xấu hổ!"
"Người ta theo chủ nghĩa không kết hôn, vui vẻ tận hưởng cuộc sống độc thân, chứ chờ đợi gì cái ngữ mày?" Quả nhiên Ngu Miên không khách khí chút nào, cất cao giọng: "Rác rưởi mà cứ tưởng mình là báu vật."
Nhân viên phục vụ đi ngang qua không dám nhìn thẳng, nhưng Ngu Đồng vẫn sợ làm người ta sợ hãi, giọng điệu thấm thía: "Tôi có rác rưởi đến mấy thì cũng là để phụ nữ mắng, để Tư Độ mắng tôi còn nhận. Chị là chị ruột tôi, chị mắng cái gì mà mắng."
"Gia môn bất hạnh, tao còn không được mắng à?"
"Đến cả 'gia môn bất hạnh' cũng lôi ra rồi, tôi đã làm gì đâu, chị thành kiến quá lớn rồi đấy Ngu Miên nữ sĩ. Được rồi, chị cứ mắng đi." Ngu Đồng đứng dậy chỉnh lại trang phục, nở nụ cười tiêu chuẩn nhưng vẫn gợi đòn, hơi cúi người: "Ngu tiểu thư, tôi còn có việc, xin cáo từ."
"Không tiễn." Ngu Miên làm động tác "Mời", trong lòng bắt đầu đếm ngược.
3, 2... Quả nhiên, vừa đếm đến 1, Ngu Đồng đã quay ngoắt lại: "Rốt cuộc là nam hay nữ?"
"Cầu xin chị đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!