Giai nhân vừa ngồi xuống bên cạnh, dòng suy nghĩ trì trệ của Tang Nhứ bỗng chốc trở nên linh hoạt hẳn lên, tựa như băng tan trên sông xuân, chở theo những cánh hoa lững lờ trôi về phương đông.
Bùi Tư Độ định nói chuyện, nhưng không gian quán bar quá ồn ào, nàng đành ghé sát vào tai cô, khẽ nhếch đuôi mắt hỏi: "Sao lại uống nhiều thế này?"
Nàng nhận ra Tang Nhứ đang trong trạng thái không tỉnh táo, còn say hơn cả lần trước.
Nhân cơ hội này, nàng kín đáo ngửi nhẹ, không thấy mùi thuốc lá.
May quá, Tang Nhứ không có cái tật xấu vừa uống rượu vừa hút thuốc cùng lúc.
Tang Nhứ đờ ra một lúc, cô không muốn trả lời câu hỏi này, chỉ ném cho nàng một ánh mắt mang thông điệp "Không liên quan đến chị".
Đã quá quen với thái độ kháng cự này, Bùi Tư Độ rũ mắt cười cười. Trên đường đến đây nàng cũng đã lường trước rồi.
Tang Nhứ đời nào chịu để ý đến nàng.
Bất chợt Tang Nhứ giơ tay lên, ngón trỏ chậm rãi vươn ra, và dưới sự dung túng ngầm của Bùi Tư Độ, cô nhẹ nhàng chạm vào đuôi mắt nàng.
Đầu ngón tay hơi lạnh, hàng mi dài của nàng khẽ rung động theo, tựa như cánh bướm chập chờn vờn quanh những tia sáng rực rỡ sắc màu.
Ánh mắt chạm nhau, Bùi Tư Độ ôn tồn hỏi: "Sao thế?"
Tang Nhứ khựng lại vài giây rồi lắc đầu, mất tự nhiên thu tay về, mím môi không nói gì.
Vừa rồi khi Bùi Tư Độ rũ mắt xuống, nụ cười vương nét cô đơn ấy khiến cô chạnh lòng. Cô chỉ muốn bảo nàng đừng cười như thế nữa.
Nhưng lời đến đầu môi lại không thốt ra được.
Thật là già mồm cãi lý.
Phong Cảnh từ toilet trở lại thì bắt gặp cảnh tượng này. Sau khi xác định hai người kia sẽ không "động thủ" đánh nhau, cô mới đi tới ngồi xuống: "Bùi tiểu thư đến rồi à, uống chút gì không, tôi mời."
"Cảm ơn, tôi không uống, tôi còn phải lái xe." Phong Cảnh không hỏi lý do nàng xuất hiện ở đây, điều này khiến Bùi Tư Độ thoải mái hơn nhiều. Nàng khéo léo từ chối ý tốt, mỉm cười khách khí: "Lần sau để tôi mời Phong tiểu thư."
Bùi Tư Độ tuy đang nói chuyện với Phong Cảnh nhưng ánh mắt vẫn luôn liếc về phía Tang Nhứ. Thấy cô vẫn tiếp tục uống rượu, nụ cười trên môi nàng dần trở nên lạnh nhạt.
Nàng không uống rượu, giữa đêm hôm khuya khoắt lái xe đến quán bar, chỉ để ngồi cạnh nhìn Tang Nhứ uống.
Phong Cảnh cảm thấy Tang Nhứ thật là "nghiệp chướng", cậu ta lấy đâu ra cái sức hút hỗn hào ấy khiến một Bùi tổng cao sang phải cam tâm tình nguyện lãng phí thời gian ở đây.
Đêm nay tâm trạng Tang Nhứ rõ ràng không tốt, nên cô tự chuốc rượu mình, Phong Cảnh cũng không cản.
Theo tính khí của Tang Nhứ, lúc tâm trạng tồi tệ mà có người lằng nhằng bên cạnh, dù không nổi cơn tam bành thì cô cũng sẽ trưng ra cái mặt lạnh như tiền.
Nhưng Bùi Tư Độ ngồi sát bên cạnh, cô lại không hề cự tuyệt người ta ngàn dặm.
Vừa rồi chẳng phải còn sờ mặt người ta sao?
Giờ thì bình thản ngồi uống rượu, không nói năng gì là có ý gì đây?
Rốt cuộc chơi với nhau sáu bảy năm, Phong Cảnh chỉ cần suy luận một chút là nhìn thấu thiên cơ. Đột ngột quay sang nói với Bùi Tư Độ: "Nhà tôi có việc gấp phải về trước, để Tang Tang tự bắt xe về tôi không yên tâm. Bùi tiểu thư có thời gian không, có thể giúp tôi đưa cậu ấy về được không?"
Bùi Tư Độ đáp ứng ngay tắp lự khi lời cô vừa dứt: "Được chứ."
Được đỡ vào xe của Bùi Tư Độ, Tang Nhứ ngoan ngoãn phối hợp suốt cả quá trình, trong lòng thầm nghĩ: Phong Cảnh đúng là hồ ly thành tinh rồi.
Bùi Tư Độ đứng bên ngoài xe, thuận tay giúp cô cài dây an toàn.
Khi nàng định rời đi, Tang Nhứ bỗng nắm lấy cổ tay nàng, giọng lè nhè men say hỏi: "Tối nay chị đến đây làm gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!