Chương 2: (Vô Đề)

Khi ván cờ trên bàn đã ngã ngũ, Tang Nhứ thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng cô cũng có thể hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng của mình: "Lục thân bất nhận"

- Cắt đứt mọi ân tình.

Nhân vật A Vũ này được thiết lập để "độc thắng", nghĩa là phải vơ vét hết tiền bạc, trở thành kẻ quyền lực nhất mới được coi là đại thắng.

Còn về phần Cẩm Nương, kịch bản viết rõ A Vũ tuy có chút động lòng trắc ẩn, nhưng giữa họ là mối thù sâu như biển máu. Trên con đường mưu cầu nghiệp lớn, người con gái ấy biết quá nhiều bí mật, sớm muộn gì cũng trở thành chướng ngại vật cần phải loại bỏ.

Đến vòng trò chuyện riêng cuối cùng, Quản trò Phong Khích lén gọi Tang Nhứ ra ngoài.

"Tôi thấy cô nên dừng tay lại đi."

Tang Nhứ đang nhập tâm vào cốt truyện, nghe vậy liền nhíu mày: "Dừng lại thì nhiệm vụ của tôi đâu được tính là hoàn thành xuất sắc."

Phong Khích bất lực gọi một tiếng "Bà chủ", cố kéo cô ra khỏi vai diễn: "Người ta bỏ tiền ra để giải trí mà. Bà chủ cứ chọn thất bại vài nhiệm vụ nhỏ đi, đừng chọc giận khách hàng quá mức."

Tang Nhứ im lặng một lát, nhưng thật sự không thể đồng tình: "Phong Khích, cậu nên chuyên nghiệp hơn chút đi. Hiện tại cậu là quản trò, tôi là người chơi. Đã chơi là phải tuân thủ nhiệm vụ, nếu không chính là không tôn trọng người khác. Nhường nhịn thì có ý nghĩa gì, cậu tưởng người khác ngốc hết à?"

Bùi Tư Độ tâm cao khí ngạo, vừa nghe qua đã biết không phải kiểu người chịu thua kém. Nếu bây giờ Tang Nhứ nhượng bộ quá lộ liễu, chưa chắc đã để lại ấn tượng tốt.

Hơn nữa, người kia lúc nãy còn dám ám chỉ cô hẹp hòi nhát gan. Dựa vào đâu mà nói cô như thế chứ? Hai người thân thiết lắm sao? Thật không thể hiểu nổi!

Không để nàng ta thua một vố đau điếng, Tang Nhứ nuốt không trôi cục tức này.

Cô thừa nhận đôi khi mình cũng khá "nhẫn tâm", nếu là Phong Cảnh thì chắc chắn sẽ không đối xử với khách như vậy.

Trở lại bàn chơi, Tang Nhứ "bung lụa" diễn xuất, dùng hết mọi thủ đoạn để chiếm lấy lòng tin của "Cẩm Nương", l*t s*ch gia sản của đối phương.

Sau màn PK kịch tính với các nhân vật khác, cô thành công giành chiến thắng.

Kết cục cuối cùng của "Cẩm Nương": Phát hiện mình và A Vũ có mối thù truyền kiếp, A Vũ tiếp cận mình với động cơ không trong sáng. Quá đau đớn vì bị người thương phản bội, nàng đã tự vẫn mà chết.

Trò chơi hạ màn, Tang Nhứ đứng dậy, cúi đầu tạ lỗi với mọi người: "Xin lỗi nhé, nhiệm vụ yêu cầu mà thôi."

Cả bàn nhao nhao lên, tiếng k** r*n xen lẫn sự phấn khích, ai nấy đều nóng lòng bắt đầu màn "phục bàn" (*) để soi lại các tuyến nhân vật.

*Phục bàn: Sau khi kết thúc trò chơi, người chơi cùng nhau thảo luận, phân tích lại toàn bộ quá trình, manh mối và cốt truyện để hiểu rõ mọi chi tiết.

Khi biết rõ cốt truyện và nhiệm vụ của Tang Nhứ, mọi người thi nhau mắng nhân vật A Vũ đúng là "đồ không ra gì", nhưng cũng không quên tấm tắc khen Tang Nhứ chơi quá hay.

Ván này mà đổi người khác chơi, chắc chắn sẽ không kịch tính đến thế.

Trong lúc mọi người bàn luận sôi nổi, Bùi Tư Độ chỉ im lặng. Nàng rút vài tấm thẻ manh mối đã ghi nhớ trong đầu ra xem, cố tỏ ra mình không quá ngỡ ngàng. Cuối cùng, nàng mỉm cười vỗ tay:

"Xuất sắc."

"Tang tiểu thư diễn xuất thật tốt, đầu óc cũng rất linh hoạt."

Câu nói nghe thì êm tai nhưng lại ẩn chứa mũi kim, quả đúng là phong cách của Bùi Tư Độ.

"Bùi tiểu thư chơi cũng không tồi." Tang Nhứ thản nhiên hút một ngụm trà sữa, mặc kệ ánh mắt đầy lo lắng của Phong Khích.

Kết thúc game đã là hơn 7 giờ tối, trời sập tối nhưng trong tiệm lại càng thêm náo nhiệt. Tang Nhứ tiễn nhóm khách ra thang máy. Trên gương mặt Bùi Tư Độ lúc này, đến nụ cười xã giao cũng tắt ngấm, chỉ còn lại sự lạnh lùng tĩnh lặng.

Tang Nhứ chợt nhớ đến những lời thề non hẹn biển lúc mình dụ dỗ người ta vào tròng. Có vẻ hơi vô tình quá đáng, lại còn bắt nạt người mới nữa chứ.

Nghĩ vậy, cô nảy sinh ý định bù đắp chút đỉnh: "Lần sau mọi người ghé chơi, tôi giảm giá 30% cho nhé."

Bùi Tư Độ liếc xéo cô một cái, không thèm đáp lời.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!