Cuối cùng, Tang Nhứ lấy cớ "ngán đồ nướng" để từ chối lời mời của Bùi Tư Nhiên.
Cô không muốn gặp Dương Tinh Tinh, và càng sợ phải đối mặt với Bùi Tư Độ.
Bùi Tư Nhiên dường như đã quá quen với việc này, thản nhiên đáp: "Vậy hẹn chị lần sau nha."
Thành phố vừa trải qua một tuần mưa dầm dề, nhiệt độ giảm mạnh, sáng và tối bắt đầu có sự chênh lệch rõ rệt. Bên trong quán đồ nướng, tiếng người vẫn ồn ào náo nhiệt.
Bùi Tư Độ chở nhóm Bùi Tư Nhiên đến nơi. Nàng biết sự hiện diện của mình sẽ khiến đám trẻ câu nệ không dám đùa giỡn thoải mái, nên chỉ đơn giản thả người xuống rồi rời đi, để chúng tự do vui chơi, chơi chán thì tự bắt xe về trường.
Giới hạn duy nhất mà nàng đặt ra là: "Có thể uống rượu, nhưng cấm uống say. Hai tiếng nữa chị sẽ gọi điện kiểm tra."
Bùi Tư Nhiên nghiêm túc hô "Rõ!", cô bé quá hiểu tính chị mình. Bùi Tư Độ nói được là làm được, hai tiếng nữa mà gọi lại, rất có thể sẽ bắt cô bé bàn luận về triết học hay văn học, rồi bắt nêu cảm nhận cá nhân cũng nên.
"Được rồi, chúng ta thống nhất uống nước ngọt thôi nhé."
Bùi Tư Độ yên tâm rời đi.
Trên đường lái xe, nàng chợt nhớ lại cuộc trò chuyện của bọn trẻ lúc nãy. Vốn dĩ Bùi Tư Nhiên muốn mời cả Tang Nhứ, nhưng cô đã từ chối. Dương Tinh Tinh buồn bã nói: "Chắc là vì trốn tớ đấy, hình như chị ấy ghét tớ lắm."
Bùi Tư Nhiên hiểu chuyện an ủi: "Chưa chắc là vì trốn cậu đâu. Tính cách cô giáo Tang tớ cũng hiểu chút chút, chị ấy không thích xã giao, sợ dính dáng quá nhiều tình cảm với người khác thôi."
Dương Tinh Tinh thở dài: "Chỉ có bà chủ Phong là ngoại lệ."
"Đương nhiên rồi, người ta là bạn học đại học, là khuê mật thân thiết mà."
Bùi Tư Độ vừa lái xe vừa nghĩ, bất giác bật cười. Tang tiểu thư đâu chỉ trốn mỗi Dương Tinh Tinh cơ chứ.
Nhát gan đến mức ấy, không biết làm sao mà lớn lên được nữa.
Nàng lái xe đến nhà cô bạn nối khố. Bạn thân nàng tên là Ngu Miên, là một diễn viên lồng tiếng, thường xuyên đi công tác, thời gian ở Hoài Châu không nhiều.
Hôm nay cô ấy mới đi công tác từ Kinh Châu về.
Chuông cửa vừa reo, người bên trong đã mở cửa, dùng tông giọng "sắp chết đến nơi" của một nữ phụ ác độc trong bộ phim cổ trang đang hot gần đây để chào đón: "Chà chà, khách quý đến chơi, hàn xá bồng tất sinh huy."
*Hàn xá bồng tất sinh huy: Nhà nghèo hèn vinh hạnh được đón khách quý, rạng rỡ hẳn lên. Ở đây Ngu Miên dùng với giọng điệu trêu chọc, diễn sâu kiểu phim cổ trang.
Bùi Tư Độ tuy không cày phim, nhưng để ủng hộ bạn tốt cũng đã xem qua vài đoạn "kinh điển".
Nàng bình tĩnh đáp trả: "Nghe cái giọng điệu này, lát nữa thứ tớ uống vào bụng chắc chắn không phải nước lọc rồi."
Trong phim, nữ phụ đã hạ nhuyễn cốt tán vào trà, định bụng dâng nữ chính cho tên nam phụ đang cấu kết làm việc xấu.
Ngu Miên cười khanh khách, giọng đầy vẻ không có ý tốt: "Bùi tổng yên tâm, hôm nay em trai mình không có nhà. Có mê hoặc được ngài thì cũng chỉ có mình tớ hưởng thụ thôi."
Em trai song sinh của Ngu Miên là Ngu Đồng, từ tiểu học đã là fan cuồng của Bùi Tư Độ, suốt ngày hỏi han ân cần, tan học còn tranh đeo cặp sách giúp nàng. Nhưng lên cấp hai, cậu chàng lột xác thành một "Hải vương" chính hiệu, tình ái chưa bao giờ đứt đoạn, vậy mà miệng vẫn tuyên bố Bùi Tư Độ là mối tình đầu, là bến đỗ cuối cùng của đời mình.
Thế nên, cùng nhau "nấu xói" Ngu Đồng là thú vui chung của Ngu Miên và Bùi Tư Độ.
"Thế thì tốt quá, chỉ cần bạn gái cậu không ghen là được. Dù sao tớ cũng đang độc thân, không lỗ." Bùi Tư Độ ở trước mặt bạn thân hoàn toàn không câu nệ, đuôi mắt khóe mày lộ ra một chút phong lưu hiếm thấy.
Bạn gái của Ngu Miên là một ngôi sao hạng ba, mới tốt nghiệp Học viện Điện ảnh, đã có vài vai diễn nhỏ. Diễn xuất bình thường nhưng ngoại hình ngọt ngào đáng yêu, sự nghiệp hiện tại cũng coi như ổn định.
Hai người đấu võ mồm vài câu, Bùi Tư Độ tự rót cho mình một ly nước ấm. Ngu Miên vừa nhắn tin trả lời bạn gái, vừa không ngẩng đầu lên hỏi vọng sang: "Cậu định để tóc tu hành bao nhiêu năm nữa đây?"
Chưa đợi Bùi Tư Độ trả lời, Ngu Miên đã cất điện thoại, dùng đôi mắt phượng hơi xếch đầy vẻ công kích nhìn nàng: "Cậu mà không tìm một ai đó, thì cái tên ngốc Ngu Đồng kia lại tưởng thật là cậu đang đứng yên tại chỗ chờ nó chơi chán rồi hồi tâm chuyển ý đấy."
"Vậy sao cậu ta vẫn chưa chơi chán nhỉ?" Bùi Tư Độ hỏi một cách nghiêm túc, nàng thực sự tò mò làm sao một người phàm trần như Ngu Đồng lại có cái tinh lực trái ôm phải ấp suốt mười mấy năm như thế được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!