Chương 18: (Vô Đề)

Tang Nhứ trao đổi với bên sáng tạo về ý kiến chỉnh sửa mới của khách hàng, cả buổi sáng cứ thế trôi qua trong sự tiêu hao vô ích, tâm trí cô cứ liên tục trượt ra khỏi đường ray công việc.

Điều mà Tang Nhứ từng tự hào nhất chính là khả năng tập trung. Thời đi học, vở ghi chép của cô luôn đầy đủ nhất lớp, nghiêm túc đến mức không bỏ sót bất kỳ trọng điểm nào của thầy cô.

Nhưng năng lực làm việc chuyên tâm ấy, kể từ khi đi làm, dường như đã bị mài mòn dần theo năm tháng.

Những con người từng tỏa sáng lấp lánh trong tháp ngà, một khi bị ném vào dòng đời xô bồ, bị đám đông chen lấn xô đẩy đến nghiêng ngả, mới chợt nhận ra sự bình phàm và bất lực của chính mình.

Làm việc riêng trong giờ làm việc không phải là chuyện gì to tát, Tang Nhứ cũng tự nhận mình có chút kinh nghiệm trong việc làm việc riêng, nhưng nội dung cái "việc riêng" hôm nay của cô lại quá mức nan giải.

Sau nụ hôn mơ hồ với Bùi Tư Độ, cô cũng từng mơ thấy nàng. Mơ thấy quá trình hai người hôn nhau, mơ thấy mình theo nàng về nhà. Giấc mơ mách bảo Tang Nhứ rằng sau khi vào nhà, cô đã làm những chuyện còn quá đà hơn thế, nhưng lại không cho cô nhìn thấy những hình ảnh cụ thể.

Thế nên những giấc mơ giai đoạn đó chủ yếu chỉ dừng lại ở sự mập mờ, sạch sẽ và mông lung như sương khói.

Tang Nhứ chỉ cần hồi tưởng một chút rồi cũng có thể buông bỏ.

Ai bảo cô là "tấm chiếu mới" chưa từng trải sự đời cơ chứ.

Nhưng giấc mơ tối qua thì khác.

Rõ ràng gần đây cô tiếp xúc với Bùi Tư Độ ít hơn hẳn so với dạo trước. Cả tuần nay, Bùi Tư Độ không phải cố tình lờ cô đi thì cũng khách sáo xã giao, vờ như xa lạ. Hai người đều đang cố gắng sắm vai cấp trên cấp dưới một cách hoàn hảo, không hề vượt quá giới hạn.

Lẽ ra Tang Nhứ nên thấy vui mừng mới phải.

Nhưng trớ trêu thay, thời gian và tần suất cô nghĩ về Bùi Tư Độ không những không giảm mà còn tăng lên. Ngồi thiền cũng vô dụng, dòng suy nghĩ cứ bị một lực vô hình cưỡng ép kéo về phía người phụ nữ ấy.

Cho đến tối qua, cô đã có một giấc mơ như thế.

Mùa hè chưa qua, mà mùa xuân dường như đã lại đến. Hoa rơi rực rỡ, cứ thế trút xuống đầu người ta, khiến thần trí mê muội không lối thoát.

Quả thực là một sự báng bổ đối với người khác.

Lúc mới ngủ dậy, Tang Nhứ còn nhớ rõ mồn một từng chi tiết, xấu hổ đến mức đứng ngồi không yên. Nhưng sau một buổi sáng, ký ức bắt đầu trở nên mơ hồ.

Tuy nhiên, những hình ảnh quá đỗi hương diễm ấy lại như được khắc tạc vào đá, gột rửa cách nào cũng không phai.

Tang Nhứ không muốn bản thân suy nghĩ lung tung, ảnh hưởng đến công việc chỉ là chuyện nhỏ, cái chính là cả người cô đều cảm thấy không thoải mái.

Tay chân bủn rủn, đầu óc choáng váng.

Vẻ mặt cô ngưng trọng và ưu sầu, khiến Tống Doãn Duệ

- người qua bàn giao công việc

- cũng phải dè chừng như đi trên lớp băng mỏng. Nói xong chính sự, anh hạ giọng hỏi thăm: "Sao thế, trong người lại không khỏe à?"

"Không, em đâu phải Lâm Đại Ngọc." Tang Nhứ mắt không rời màn hình máy tính, tay gõ lạch cạch vài chữ.

Tống Doãn Duệ hỏi không ra nguyên cớ, trước khi đi không quên tri kỷ dặn dò: "Có khó khăn gì thì cứ nói với anh, đừng giữ trong lòng."

"Cảm ơn."

Nói với anh ta ư? Nói với anh ta là đêm qua mình đã phạm thượng đại bất kính, mơ thấy làm "chuyện ấy" với cấp trên của anh ta sao?

Không dọa anh ta chết khiếp mới là lạ.

Tang Nhứ thầm chửi thề trong lòng, nhưng não bộ lại nhận lệnh sai, vẫn cứ tiếp tục làm việc trong khi tua đi tua lại những hình ảnh xấu hổ kia.

Tại sao lại như vậy?! Tang Nhứ không hề chìm đắm hoàn toàn trong sự sung sướng ấy, cô tạm thời chưa thể tận hưởng được quá nhiều, mà trong lòng chỉ tràn ngập sự khó chịu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!