Chương 16: (Vô Đề)

Ngày thứ Hai bắt đầu, Tang Nhứ cảm giác như mình vừa tỉnh giấc sau một giấc mộng hoàng lương, miễn cưỡng quay về với quỹ đạo cuộc sống thường nhật.

Những bọt khí mùa hè đầy ắp sự kiều diễm, mập mờ và rung động hôm nào, giờ đây như bị ai đó chọc thủng, vỡ tan từng chút một, để lại những thanh âm vụn vỡ trong không trung.

Thay vào đó là những cuộc họp thường kỳ căng thẳng đến rối ren, những dự án làm mãi không xong và những ly cà phê uống bao nhiêu cũng chẳng thấy đủ.

Cái hôn sâu mang vị cồn nồng nàn, hay ánh mắt liếc đưa tình tứ, tất cả đều bị nhịp sống hối hả cố tình lãng quên, nằm im lìm trong góc ký ức chẳng còn ai buồn lật giở.

Tang Nhứ vừa ngáp dài vừa khuấy ly cà phê hòa tan. Cô uống cà phê chẳng kén chọn bao giờ, loại gói pha sẵn lấy từ cửa hàng tiện lợi cũng đủ phát huy tác dụng. Dường như chỉ cần đầu lưỡi chạm vào cái vị đắng ngọt quen thuộc ấy là đủ để cô xốc lại tinh thần.

Điện thoại trên bàn rung lên bần bật, cô liếc mắt nhìn, là mẹ gọi. Tang Nhứ rời khỏi khu vực làm việc, đi ra chỗ nghỉ ngơi để nghe máy:

"Có chuyện gì thế mẹ?"

Người nhà sẽ chẳng bao giờ gọi điện vô cớ, thường thì đều là có biến, điểm này trong lòng Tang Nhứ rõ hơn ai hết.

Đầu dây bên kia vang lên tiếng thở dài thườn thượt, mang theo sự mệt mỏi và bất lực đặc trưng của phụ nữ trung niên: "Mẹ giờ chịu thua, không quản nổi thằng em con nữa rồi."

Tang Nhứ nén một cái ngáp, đưa tay day day ấn đường, thả người ngồi xuống ghế sô pha ở khu nghỉ ngơi, chuẩn bị tinh thần nghe mẹ lải nhải một tràng dài.

Ba mẹ quản Tang Nhứ rất nghiêm. Từ nhỏ đến lớn, cô tuyệt đối không được phép có bạn khác giới. Trước khi vào đại học, ngay cả những chuyện cỏn con như mua quần áo, cắt tóc mái hay mặc quần rách gối cũng đều phải xin phép gia đình.

Tang Nhứ được xem là một đứa trẻ ngoan. Cô một lòng chỉ muốn dùi mài kinh sử để có thể đi thật xa, thoát ly khỏi tòa thành nhỏ bé này. Thế nên cô chẳng bao giờ nảy sinh tâm lý phản nghịch, gia đình cấm đoán thì cô không làm.

Nhưng sự nghiêm khắc mà họ dành cho cô lại hoàn toàn trái ngược với sự dung túng dành cho cậu con trai quý hóa, và đó chính là cái gai trong lòng khiến Tang Nhứ chưa bao giờ cảm thấy thoải mái.

Tang Thành bắt đầu yêu sớm từ năm lớp 8, hận không thể loan tin cho cả thế giới biết. Phản ứng của người nhà hoặc là im lặng làm ngơ, hoặc là giống như ông nội của cô, còn khen thằng bé giỏi giang, biết cách dỗ dành con gái nhà người ta.

Cứ như thể đó là một loại truyền thống tốt đẹp gì ghê gớm lắm.

Bạn gái của nó thay đổi xoành xoạch, cô bé hiện tại đang trong giai đoạn yêu đương cuồng nhiệt, cả ngày dính lấy nhau như sam, khiến thành tích học tập của Tang Thành tụt dốc không phanh.

Đến khi giáo viên chủ nhiệm gọi điện dọa đuổi học, mẹ Tang mới bắt đầu cuống cuồng. Bà tức giận đến mức ném phăng cái dây buộc tóc mà Tang Thành ngày ngày đeo trên tay như báu vật.

Tang Thành

- cái tên tiểu ma vương kia chẳng những không biết hối cải mà còn đập phá đồ đạc ở nhà để trút giận, tuyên bố bỏ học. Cả nhà bất đắc dĩ phải bới tung thùng rác dưới lầu cả buổi trời mới tìm lại được cái dây buộc tóc, rồi vừa lừa vừa dỗ mới đưa được ông tướng ấy đến trường.

Nghe đến đây, Tang Nhứ tức đến đau cả bụng, sắc mặt sa sầm xuống.

Cô muốn mắng người, nhưng lại cảm thấy chỉ mắng mỗi Tang Thành thì thật không công bằng.

Theo ý cô, cả nhà này ai cũng đáng bị mắng.

Đúng lúc dầu sôi lửa bỏng, Bùi Tư Độ cùng vài vị lãnh đạo đi ngang qua cửa phòng nghỉ. Nàng quay đầu lại nói chuyện, ánh mắt vô tình chạm phải Tang Nhứ. Chưa kịp nở nụ cười xã giao, trên gương mặt Bùi Tư Độ vẫn giữ nguyên vẻ nghiêm túc khi bàn công việc, còn Tang Nhứ thì mặt mày vẫn đang hầm hầm sát khí.

Tang Nhứ chột dạ, cảm thấy cần phải cúp máy ngay lập tức.

Để Bùi Tư Độ bắt gặp mình đang lười biếng trốn việc, lại còn với thái độ lồi lõm thế này thì đúng là thảm họa.

Đối với một loạt hành động nổi loạn của Tang Thành, mẹ Tang thực sự rất giận và nhận thấy cần phải quản giáo nghiêm khắc. Nhưng ba Tang và ông nội vẫn giữ thái độ dung túng như trước, thế là ba người lớn cãi nhau một trận to.

Mẹ Tang bị ba cô mắng át đi, cảm thấy tứ cố vô thân, lúc này mới gọi điện thoại cho con gái để than thở.

Tang Nhứ chẳng mặn mà gì với mấy chuyện rối ren trong nhà, cô an ủi mẹ vài câu lấy lệ theo đúng quy trình rồi tạt gáo nước lạnh: "Tang Thành bị mọi người chiều hư rồi, sau này khó mà sửa được."

Mẹ cô đầu tiên là đồng ý, nhưng ngay sau đó lại buột miệng phản bác theo thói quen: "Mẹ chiều nó hồi nào, toàn là ba con đấy chứ. Mẹ cứ hễ mở miệng định dạy dỗ là ông ấy lại ngắt lời, còn quay sang cáu gắt với mẹ. Thằng nhỏ có người bênh nên giờ mới vô pháp vô thiên, nó còn sợ ai nữa chứ?"

Trong điện thoại, giọng nói lúc cao vút lúc trầm xuống, nhưng Tang Nhứ cũng chẳng để tâm lắm, cô thừa biết mẹ mình chỉ đang nói lẫy mà thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!