Chương 15: (Vô Đề)

Gió đêm thổi bùng lên một ngọn đuốc, ánh lửa cuồn cuộn ban đầu bốc lên đầy kiêu hãnh, rồi dần dần hóa thành hư ảo, lặng lẽ lụi tàn trong đêm tối.

Mùi khói thuốc khét lẹt len lỏi ra bên ngoài, mang theo sức mạnh tàn phá, bẻ gãy đôi cánh xinh đẹp của loài chim bay lạc.

"Sao Bùi Tổng còn ở đây?"

Giọng Tang Nhứ khàn khàn như bị sặc bởi làn khói vô hình, buột miệng hỏi một câu thiếu tự nhiên.

Trên mặt cô vẫn giữ nguyên biểu cảm khi chơi kịch bản sát ban nãy: bình tĩnh, lười biếng, toát lên vẻ "người lạ chớ lại gần".

Tang Nhứ cố tình gọi "Bùi Tổng" để kéo giãn khoảng cách.

Bùi Tư Độ hiểu rõ trong lòng, bước xuống hai bậc thang để đến gần cô hơn: "Kịch bản trinh thám hôm nay dọa người quá, Tư Nhiên nhập tâm sâu, lúc ăn cơm vẫn còn sợ hãi, la hét om sòm. Muộn thế này rồi, tôi lo cô cũng sợ."

Vì lo lắng nên mới quay lại đây sao?

Tang Nhứ không dám để suy nghĩ của mình bay quá xa, cô thuận miệng tìm một điểm để hỏi: "Sao chị biết tôi vẫn còn ở trong tiệm?"

Nụ cười nhạt vương trên môi, gió đêm thổi tung những lọn tóc xoăn của Bùi Tư Độ. Giọng nàng ôn nhu đến mức gần như bao dung: "Chứ cô còn đi đâu được nữa? Cô thật sự có việc quan trọng gì sao?"

Nàng hiểu hết. Nàng biết Tang Nhứ từ chối lời mời đi ăn của Bùi Tư Nhiên chỉ là cái cớ để thoái thác, cô chẳng có việc gì khác để làm cả, đương nhiên sẽ ở lại tiệm.

Nhưng nhỡ đâu cô thực sự rời đi rồi thì sao?

Hành động đứng đợi ở đây mà không hỏi trước một câu, chẳng phải là lãng phí thời gian vô ích ư?

Không, cho dù có đợi được, thì cũng là lãng phí thời gian thôi.

Tổng giám đốc đại nhân rảnh rỗi đến mức này sao?

Hoặc cũng có thể nói, Bùi Tư Độ căn bản không quan tâm có lãng phí thời gian hay không, nàng chỉ đơn giản là muốn đứng ở đây đợi cô.

Ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên vui mừng của đối phương khi nhìn thấy cô chứng tỏ nàng cũng chẳng nắm chắc mười phần là sẽ gặp được cô.

"Bùi Tổng lo xa rồi, tôi không nhập diễn đâu."

Tang Nhứ quyết tâm nói một câu hai ý nghĩa, hy vọng mượn chuyện này để nhắc nhở Bùi Tư Độ: Kịch bản chỉ là kịch bản.

"Ồ." Bùi Tư Độ nhẹ nhàng đáp lại, rồi buông một câu trêu chọc: "Xem ra chỉ có người họ Bùi chúng tôi là dễ nhập diễn thôi nhỉ."

Thái độ này khác một trời một vực với vẻ ủy khuất tội nghiệp tối hôm đó.

So với sự lạnh lùng ban chiều, Tang Nhứ bị sự mát lành của đêm hè làm cho mềm lòng. Trong không khí thoang thoảng mùi thịt nướng thơm phức, đi bộ vài bước chân cùng nhau, tâm trạng cô cũng tốt lên đôi chút.

Cô nói với Bùi Tư Độ một cách nghiêm túc: "Kịch bản và đời thực rất dễ tách bạch. Tôi tin là Tư Nhiên ngủ một giấc dậy sẽ nhận ra những thứ đó toàn là chuyện bịa đặt, nỗi sợ hãi cũng sẽ biến mất thôi."

Bùi Tư Độ có vẻ rất đồng tình với quan điểm của cô.

Nhắc đến kịch bản, hứng thú trò chuyện của Tang Nhứ tăng lên đáng kể. Cô chủ động đề cập đến những chi tiết bị bỏ sót trong lúc giải mã lúc nãy.

Những chi tiết nhỏ nhặt này người chơi bình thường sẽ không để ý, nhưng Bùi Tư Độ lại nhận ra. Nàng dừng bước, cùng cô phân tích rằng đó hẳn là những "bug" nhỏ.

Dù dẫn đến việc logic không kín kẽ, nhưng không ảnh hưởng lớn đến cốt truyện chính, trải nghiệm game vẫn khá tốt.

Tang Nhứ vén lại lọn tóc bị gió thổi bay ra sau tai, nghiêm túc nói: "Phải bảo với Phong Cảnh, để cậu ấy cân nhắc xem lấp l**m thế nào cho hợp lý, kẻo gặp phải người chơi kỹ tính hỏi đến lại không kịp trở tay."

Nói xong cô mới phát hiện, vị trí họ dừng lại để nói chuyện chính là nơi Bùi Tư Độ đỗ xe.

Khu vực này nằm ở rìa khu phố sầm uất, tuy đi vào trung tâm chỉ mất hơn mười phút nhưng vắng người hơn hẳn, chỗ đỗ xe ven đường rất dư dả.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!