Thời gian chầm chậm quay ngược trở lại vài năm trước.
Từ nhỏ đến lớn, Tang Nhứ luôn là một đứa trẻ ngoan. Không phải ngoan ở tính cách, mà là ở những hành vi chuẩn mực chưa từng phạm lỗi lớn. Những đứa trẻ ngoan thường khiến người ta khó nhìn thấu, cho đến tận năm lớp 12, xu hướng tính dục của cô mới bị gia đình phát hiện.
Cuốn nhật ký được cất giữ cẩn thận, vô tình để quên trên bàn học, và nội dung bên trong đã có thêm những độc giả bất đắc dĩ.
Cô thầm thương trộm nhớ một cô gái. Suốt ba năm cấp ba, cô lấy danh nghĩa bạn học bình thường để lặng lẽ ở bên cạnh người ấy, chưa từng cố ý lạnh nhạt, cũng chưa từng tiến tới quấy rầy.
Tất cả những rung động đầu đời ngây ngô, những khao khát về tình yêu đều được Tang Nhứ thành thật ghi lại từng chút một.
Khi đó, cô vẫn còn rất thành thật với chính mình.
Những niềm vui, nỗi buồn, những cơn ghen tuông và cả sự giận hờn liên quan đến người ấy, cô đều nâng niu như báu vật, cam tâm tình nguyện chịu đựng.
Khi đó cô còn chưa biết, bí mật của mình đã bị phơi bày.
Cho đến khi thi đại học xong, mang theo tâm trạng nhẹ nhõm trở về nhà, thứ chào đón cô là một cuộc thẩm vấn và những lời nhục mạ cay nghiệt.
Nhưng cô lại cảm thấy may mắn và biết ơn vì họ đã cố gắng nhẫn nhịn thêm vài ngày, không làm ảnh hưởng đến tâm trạng thi cử của cô.
Cha mẹ Tang Nhứ là kiểu phụ huynh truyền thống điển hình. Họ giúp cô giải quyết phần lớn rắc rối, nuôi nấng cô rất tốt. Họ không biết nói những lời tình cảm sướt mướt, nhưng vẫn duy trì được hình ảnh một gia đình êm ấm, hòa thuận.
Trước khi sự việc này xảy ra, khuyết điểm lớn nhất của họ chỉ là cưng chiều con trai hơn một chút, đôi khi lơ là Tang Nhứ.
Tang Nhứ từ để tâm đến không để tâm, mất vài năm để dần trở nên bình thản.
Nhưng khi tấm màn che bị xé toạc, cô mới nhận ra cha mẹ mình, dù là làm người hay làm cha mẹ, đều có những điểm thật kém cỏi.
Tang Nhứ không chối cãi, thẳng thắn thừa nhận.
"Nếu ba mẹ đã hứng thú với đời tư của con như vậy thì chúc mừng, con thích con gái. Hành vi đọc trộm nhật ký của ba mẹ coi như không uổng công."
Từ những lời mắng nhiếc ban đầu cho đến khi không kiềm chế được mà động tay động chân, tất cả đều nằm trong dự đoán của Tang Nhứ về họ.
Đó là một ngày đầy biến động.
Trước khi về nhà, Tang Nhứ còn đang hối hận vì lúc nộp bài thi lỡ sửa đáp án một câu trắc nghiệm. Đến tối, cô đã nghĩ thông suốt. Trên đời này còn quá nhiều chuyện khiến cô không cam lòng, thêm một câu trắc nghiệm sai cũng chẳng thấm vào đâu.
Mùa hè năm đó, cô gái cô thích bắt đầu hẹn hò với đối tượng mập mờ.
Mùa hè năm đó, Tang Nhứ thường xuyên phải hứng chịu những lời châm chọc, răn dạy nghiêm khắc từ gia đình.
Cha mẹ Tang Nhứ chỉ có mình cô là con gái, nói không thương thì không phải. Sau vài lần nặng lời, họ nhận ra không nên làm thế, bèn chuyển sang chiến thuật "công tác tư tưởng".
Nhưng thái độ "ngoan cố không chịu sửa đổi" của Tang Nhứ khiến họ đau lòng khôn xiết, rồi bắt đầu tự thương hại chính mình.
Con người ta một khi đã tự thương hại mình thì thường trở nên khắc nghiệt với người khác.
Tang Nhứ không trách họ. Chuyện này lẽ ra phải đợi đến khi cô 30 tuổi, hoàn toàn độc lập về mọi mặt mới nên công khai. Hiện giờ cô chưa đủ lông đủ cánh, vẫn phải dựa vào cha mẹ nuôi sống, theo ý họ thì đương nhiên phải nghe lời.
Cảm giác nguy cơ khiến Tang Nhứ không dám ngồi không, cô bắt đầu đi làm gia sư để tích cóp tiền.
Không ngoài dự đoán, mẹ Tang Nhứ vẫn còn mềm lòng, đóng học phí cho cô, nhưng tuyệt nhiên không có ý định chu cấp sinh hoạt phí.
Nếu đã không chịu nghe lời thì tự sinh tự diệt đi.
Họ chờ Tang Nhứ nhận sai. Trong mắt họ, chuyện này chỉ là sự bồng bột của tuổi trẻ, sớm muộn gì cô cũng sẽ biết sai mà quay đầu.
Tang Nhứ lại quyết tâm độc lập đến cùng. Cô muốn nỗ lực tự nuôi sống bản thân, sắp xếp cho tương lai của mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!