Cơn giận bùng lên trong lòng khiến Tang Nhứ chỉ muốn đạp cửa xe bỏ mặc người phụ nữ này lại đây. Nhưng cô cố gắng nén sự bốc đồng xuống, khó khăn lắm mới giữ được chút tu dưỡng cuối cùng để không buông lời mỉa mai đáp trả.
Thứ nhất, người này là cấp trên của cô, nịnh nọt chút cũng chẳng chết ai.
Thứ hai, nàng khen cô chuyên nghiệp, cũng không tính là lời khó nghe.
Thôi thì chấp nhặt gì với người say.
Bùi Tư Độ ngửa đầu tựa vào ghế, nhắm nghiền mắt, duy trì khoảng cách với Tang Nhứ như thể không muốn nói thêm lời nào.
Ánh đèn đường nơi dừng xe hắt vào ảm đạm, nhưng đèn trong xe vẫn sáng. Chiếc cổ thon dài, xương quai xanh gợi cảm của nàng phơi bày không sót thứ gì dưới ánh đèn vàng nhạt. Mái tóc xoăn mềm mại buông lơi trên vai, che đi một phần da thịt trắng ngần.
Đôi lông mày nàng hơi nhíu lại, càng làm tăng thêm vẻ gì đó u uẩn, khó tả cho bầu không khí.
Tang Nhứ quỳ một chân lên ghế, hai tay vừa đỡ Bùi Tư Độ giờ buông thõng bên hông. Cô chằm chằm nhìn người phụ nữ trước mặt một hồi lâu, nhưng đối phương vẫn chẳng thèm đoái hoài.
Đến khi nhận ra mình đang lãng phí thời gian vào việc ngẩn ngơ suy nghĩ linh tinh, cô mới lên tiếng che giấu sự bối rối: "Bùi Tổng, cài dây an toàn vào đi."
Lúc có người khác trên xe thì nàng còn ngoan ngoãn cài, Tống Doãn Duệ vừa xuống xe là nàng tự cởi ra rồi nằm ườn ra đấy. Chẳng biết là do mệt hay do khó chịu, nhưng hành động này quá nguy hiểm.
Tang Nhứ lo đang chạy xe giữa đường nàng lại lăn đùng ra ngủ mất.
Bùi Tư Độ vẫn ngồi bất động như tượng tạc, mắt nhắm nghiền. Mãi một lúc sau, tay nàng mới quờ quạng một cách tượng trưng ở bên hông.
Nhìn cái dáng vẻ yếu ớt vô lực kia, Tang Nhứ thở dài thườn thượt, chẳng buồn che giấu sự bất lực. Cô nhoài người qua, kéo dây an toàn cài "tách" một cái cho nàng.
Hương thơm thanh mát, dễ chịu đặc trưng của Tang Nhứ ập đến, kèm theo đó là cả sự thiếu kiên nhẫn của cô.
Bùi Tư Độ mở mắt ra: "Chu đáo quá, cảm ơn cô."
Tang Nhứ chẳng buồn đáp lời. Bùi Tư Độ ngày thường thì như "hổ mặt cười", say rồi thì nói năng âm dương quái khí, nhạt nhẽo vô cùng.
Mười phút sau, Tang Nhứ tìm được chỗ đỗ xe tạm thời gần khu chung cư của Bùi Tư Độ, dìu nàng xuống xe.
"Chị ở tầng mấy, để tôi đưa lên."
Bùi Tư Độ đọc số tầng xong, lười biếng cười hỏi: "Đây cũng là để hoàn thành mệnh lệnh của chủ quản nhà cô sao?"
"Vâng." Tang Nhứ lờ đi ý chế giễu trong lời nói của nàng, trả lời dứt khoát.
"Vậy thì tôi đúng là nên cảm ơn cậu ta." Khóe môi Bùi Tư Độ nhếch lên, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo thấu xương. Nàng rút tay ra khỏi tay Tang Nhứ, tự mình bước đi.
"Vâng." Tang Nhứ mặc kệ nàng muốn nói gì thì nói, chỉ ậm ừ cho qua chuyện.
Mắt cô dán chặt vào gót giày của nàng, thầm nghĩ với cái trạng thái xiêu vẹo này, kiểu gì đi được vài bước cũng trẹo chân cho xem.
Ai ngờ Bùi Tư Độ đột ngột dừng bước, đứng im hai giây rồi quay lại hỏi cô: "Tang Nhứ, tại sao cô lại vô tâm vô phế như vậy?"
Trong màn đêm, đôi mắt Tang Nhứ vẫn sáng lấp lánh, linh động nhưng ánh nhìn lại nhàn nhạt, toát lên vẻ ngây thơ đầy toan tính.
Xinh đẹp, nhưng lạnh lùng.
"Bùi Tổng, chị say rồi, lại bắt đầu nói linh tinh rồi đấy." Cô bình tĩnh nhắc nhở.
Câu nói này như gáo nước lạnh tạt vào mặt khiến Bùi Tư Độ tỉnh táo hơn đôi chút. Đêm nay Tang Nhứ dành cho nàng quá nhiều sự kiên nhẫn, nhiều đến mức cô vẫn còn đứng đây so đo xem hành động này là vì yêu cầu của Tống Doãn Duệ hay không.
Mà so đo thì có ích gì chứ.
Người ta quan hệ tốt với nhau, cũng đâu có phạm pháp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!