Phiên ngoại 3
- Góc Nhìn Của Bùi Tư Độ
Tháng 5 vẫy gọi tôi trở lại Hoài thành, nhịp chân vội vã ngày nào bỗng chốc chậm lại.
Tôi chợt nhận ra cuộc sống bấy lâu nay đã bị công việc chiếm đóng quá nhiều, tâm lực hao mòn đến cạn kiệt. Thế nên, tôi quyết định dành nhiều thời gian hơn cho gia đình.
Tư Nhiên tính tình hoạt bát, tuổi trẻ ham vui, chỗ nào náo nhiệt là con bé đòi đi theo cho bằng được. Lên đại học, nó mê mẩn trò script murder, vòng bạn bè mỗi tuần đều đăng nội dung liên quan. Tôi cũng lấy làm lạ, sách giải trí bình thường con bé đọc không vào, thế mà mấy cái kịch bản dày cộp kiểu này lại nuốt trôi.
Mùa xuân ở Hoài thành ngắn ngủi lắm, cuối tháng 5 chớm hạ mà hơi nóng đã ập đến vây lấy người ta.
Tôi dành nửa buổi chiều đưa Tư Nhiên đi chơi. Tiệm script murder tên là "Mười Bảy Tầng". Tôi hỏi Tư Nhiên cái tên này có ý nghĩa gì không, con bé bảo chủ tiệm đặt bừa thôi, ngày đặt tên tình cờ là ngày 17.
Hóa ra, tôi đã đánh giá quá cao sự ngẫu hứng của chủ tiệm.
Trong tiệm náo nhiệt hơn tôi tưởng tượng, đâu đâu cũng là những gương mặt trẻ trung, tràn đầy sức sống. Môi trường cực tốt, tôi thầm nghĩ để lũ trẻ tụ tập ở đây trò chuyện, giao lưu cũng còn tốt chán so với mấy trò giải trí không lành mạnh khác.
Tôi cứ ngỡ buổi chiều hôm ấy cũng sẽ bình thường trôi qua như bao ngày khác.
Cho đến khi tôi nhìn thấy một người.
Em ấy ăn mặc mát mẻ, phong cách rộng rãi thoải mái, để mặt mộc, làn da đẹp đến mức khiến người ta phải ghen tị.
Người đang trò chuyện với em ấy có lẽ là bạn bè, em cười với người đó rất vui vẻ, rạng rỡ – một dáng vẻ mà tôi chưa từng được thấy.
Sau này tôi mới biết, người phụ nữ kia là chủ tiệm, cũng là đối tác của em. Phong Cảnh đi tới chào hỏi chúng tôi, nụ cười trên mặt em lập tức nhạt đi, trở nên khách sáo vô cùng. Em chỉ cười nhẹ với Tư Nhiên một cái, còn người khác thì chẳng thèm liếc mắt lấy một lần.
Em là một gia sư nghiêm túc và trách nhiệm, đối với Tư Nhiên luôn cực kỳ kiên nhẫn.
Năm năm trước, khi con bé mới học lớp 10, lần đầu tiên gặp mặt, tôi đã thầm cảm thán cô gái này có khí chất thật độc đáo, gương mặt sinh ra cũng thật ưa nhìn.
Tôi vốn dĩ luôn biết thưởng thức cái đẹp, đặc biệt là những cô gái xinh đẹp. Trường đại học của em rất khó thi vào, đủ thấy con người này cũng ưu tú chẳng kém vẻ ngoài.
Mang theo thiện cảm ấy, tôi vui vẻ bắt chuyện với em.
Ở độ tuổi của em, các cô gái thường hoặc là ngây thơ hoạt bát, chưa trải sự đời; hoặc là e thẹn ngượng ngùng, nói chuyện với người lạ một câu cũng đỏ mặt.
Nhưng em thì không thuộc cả hai loại đó.
Em không có vẻ hoạt bát, đôi mắt tuy rất đẹp nhưng bên trong tĩnh lặng như nước hồ thu, chẳng gợn sóng, cũng chẳng hề thấy nét thẹn thùng.
Em đơn thuần chỉ là không muốn nói chuyện nhiều với tôi. Em nhìn tôi nhàn nhạt, trả lời câu hỏi của tôi một cách ngắn gọn, súc tích nhất có thể.
Em tưởng tôi không yên tâm về em, đang khảo hạch xem em có đủ tư cách làm gia sư hay không. Tôi giải thích mình không có ý đó, nhưng thái độ của em cũng chẳng khá hơn là bao.
Sau này tôi mới nghĩ ra, dạy kèm tính phí theo giờ, có lẽ em không muốn lãng phí thời gian của Tư Nhiên và của em để tiếp chuyện xã giao với tôi.
Nhưng học hành cũng cần nghỉ ngơi giữa giờ, Tư Nhiên vốn khó ngồi yên một chỗ quá lâu, nên tôi vẫn tìm được cơ hội để nói chuyện với em.
Mấy tháng sau đó, mỗi lần về Hoài thành tôi đều ghé qua nhà Tư Nhiên. Có khi gặp được em, có khi không.
Gặp em, tôi luôn cảm thấy tò mò. Trên gương mặt em hiện hữu sự đề phòng và mệt mỏi không nên có ở độ tuổi này.
Em không nhớ nổi tên tôi.
Thế nên lần nào gặp tôi cũng hỏi lại em một lần. Em dường như cảm thấy hành động này của tôi thật nhàm chán, trong mắt luôn thoáng vẻ bất lực, cũng chẳng mấy kiên nhẫn khi nói chuyện với tôi.
Nhưng em lại không muốn đắc tội tôi, nên tôi hỏi một câu, em vẫn miễn cưỡng đáp một câu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!