Một ngày trước khi đến ra mắt ba mẹ Bùi Tư Độ, trận tuyết đầu mùa đã phủ trắng Hoài thành. Tuyết rơi lả tả, dứt khoát và mang theo cái lạnh thanh hàn bao trùm vạn vật.
Vốn dĩ, Tang Nhứ chẳng hề ưa thích những ngày đông giá buốt, cũng chưa bao giờ có cái nhã hứng thưởng tuyết như thi nhân. Nhưng vì có Bùi Tư Độ kề bên, cô bỗng thấy lòng mình rạo rực lạ thường, cứ ngồi lì bên cửa sổ ngắm nhìn không biết chán.
Những bông tuyết từ trời cao gieo mình xuống, bám chặt lên mặt kính cửa sổ, vương vấn trên ngọn cây rồi phủ đầy mặt đất.
Trong phòng, hệ thống sưởi ấm áp đến mức nhìn cảnh tượng buốt giá bên ngoài, người ta chẳng thể nào mường tượng nổi cái lạnh cắt da cắt thịt ấy.
Cô cùng nàng chia nhau một cặp tai nghe, giai điệu du dương vang lên, Tang Nhứ hí hửng thì thầm: "Chị xem này, đây là trận tuyết đầu tiên chúng mình cùng ngắm đấy."
Suy nghĩ của Bùi Tư Độ chợt trôi về mùa đông năm ngoái. Nỗi buồn thương còn chưa kịp len lỏi vào tim thì nàng đã thấy thật vô nghĩa, liền lập tức thu hồi tâm trí, quay về hiện tại.
Nàng bưng tách trà nóng, nhẹ nhàng thổi cho tan bớt hơi nước, điềm nhiên đáp: "Lần đầu thì thế nào?"
"Thì chẳng thế nào cả, em chỉ nói vậy thôi."
Vốn chỉ là những chuyện vụn vặt thường ngày, nhưng hễ dính dáng đến Bùi Tư Độ, lại thêm những từ khóa như "lần đầu tiên" hay "duy nhất", mọi thứ trong mắt Tang Nhứ đều trở nên đặc biệt vô cùng.
Trước đây nhìn núi là núi, nhìn sông là sông, thấy tuyết rơi chỉ nghĩ đến chuyện đường trơn khó đi, thời tiết khắc nghiệt. Nhưng giờ đây, nhìn vạn vật đâu đâu cũng chỉ thấy bóng dáng Bùi Tư Độ.
Tang Nhứ âm thầm tự giễu, hóa ra cô cũng đã trở thành kiểu người mà bản thân từng khinh thường nhất: Kẻ si tình, trong đầu chỉ toàn hình bóng người yêu! Thật là nông cạn quá đi mất.
"Em đang nghĩ gì thế?" Bùi Tư Độ bỗng cong đôi mắt phượng, ghé sát mặt cô hỏi nhỏ.
Hôm nay Tang Nhứ mặc một chiếc áo len vặn thừng màu trắng gạo, trông vừa ấm áp lại vừa sáng sủa. Tuyết rơi trắng xóa ngoài kia không làm lu mờ đi ánh mắt trong veo, sáng ngời của cô.
Vốn đang thất thần, bị nàng hỏi bất ngờ làm giật mình, Tang Nhứ liền hư trương thanh thế, buông lời "đe dọa": "Em đang nghĩ xem... làm sao để 'ăn' chị ngay bên cửa sổ lúc tuyết rơi này."
Bùi Tư Độ bật cười khẽ, tiếng cười thấp thoáng sự quyến rũ, nàng chẳng hề sợ hãi mà còn phong tình khiêu khích: "Tới đây, thử xem nào."
Tang Nhứ nào chịu nổi sự cám dỗ chết người ấy, liền kéo nàng vào lòng, nhấm nháp đôi môi đã mềm nhũn vì hơi nước ấm của nàng. Tay cô lần tìm đến eo nàng, nhẹ nhàng nhéo một cái rồi dừng lại, đắc ý khoe khoang: "Em nuôi chị béo lên rồi đấy, bố mẹ chị chắc chắn sẽ phải cảm ơn em rối rít cho xem."
Ban đầu cô vốn ghét chuyện bếp núc, lúc ở một mình toàn ăn uống qua loa hoặc gọi đồ bên ngoài. Nhưng sau này vì Bùi Tư Độ, cô không ngừng học hỏi, khổ luyện. Từ khi sống chung, tay nghề nấu nướng thăng hạng vùn vụt, sau cả một mùa thu vỗ béo, cuối cùng trên eo Bùi Tư Độ cũng có chút thịt mềm mại.
Vốn dĩ nàng gầy quá mức, giờ có da có thịt một chút, ôm vào lòng mới thấy thoải mái làm sao.
Bùi Tư Độ hơi hờn dỗi, theo bản năng sờ lên mặt mình, Tang Nhứ liền hôn trộm một cái lên má nàng: "Mặt không béo đâu, vẫn xinh đẹp kinh diễm lắm."
Sáng sớm hôm sau, Bùi Tư Độ lái xe đưa Tang Nhứ về nhà. Dù có nàng đi cùng, Tang Nhứ cũng đã chuẩn bị quà cáp từ sớm, nhưng trong lòng vẫn không khỏi thấp thỏm lo âu.
"Kinh nghiệm chung sống hòa bình với người lớn của em ít đến thảm thương." Cô sợ mình sẽ lỡ lời hay làm gì đó thất thố, bèn "tiêm phòng" trước: "Nếu lát nữa em có biểu hiện gì không tốt, hoặc lỡ lời, chị nhớ nhắc khéo em ngay đấy."
"Được rồi." Bùi Tư Độ dịu dàng đáp lời.
Tang Nhứ hít sâu điều chỉnh tâm trạng cả buổi, nhưng càng gần đến nơi lại càng căng thẳng. Cuối cùng đành phải nhận thua: "Không được rồi, chị tấp vào lề một chút đi, cho em hoàn hồn đã."
"Sao lại căng thẳng thế? Đừng sợ, ba mẹ chị có phải hùm beo gì đâu. Còn kinh nghiệm ấy hả, cứ từ từ mà tích lũy thôi. Chị nhớ ngày xưa em lái xe còn không vững, phải đợi chị chỉ huy từng chút một. Giờ thì sao nào? Tay lái lụa rồi, ngày đêm đều chạy bon bon đấy thôi." Bùi Tư Độ nhẹ nhàng khuyên giải.
Tang Nhứ rơi vào trầm mặc, nhìn đôi tay đang giữ vô lăng của nàng, suy nghĩ xem lời Bùi Tư Độ nói rốt cuộc là đang khen cô lái xe hay là đang ám chỉ chuyện gì khác.
Nhưng rõ ràng là cô đã lo xa. Ba mẹ Bùi Tư Độ là những người từng trải, hạng người nào mà chưa từng gặp qua. So với Bùi Tư Độ, họ còn khéo ăn khéo nói hơn nhiều, dẫn dắt một vãn bối như cô chuyện trò rôm rả là điều quá dễ dàng.
Không chỉ nhanh chóng xóa tan sự xa lạ, họ còn khiến Tang Nhứ không hề cảm thấy chút áp lực nào, thậm chí còn có thể cười nói một cách chân thành.
Buổi trưa, Bùi Tư Nhiên cũng được gọi qua ăn cơm cùng. Nhìn ba người trẻ tuổi ngồi bên nhau, ba Bùi Tư Độ mãn nguyện cười nói: "Cứ thế này, cho dù tôi có đến ba cô con gái thì về già cũng chẳng lo buồn chán."
Trong bầu không khí náo nhiệt ấy, Tang Nhứ chợt nhớ lại đêm giao thừa năm ngoái. Khi đó cô lẻ loi một mình trong căn phòng vắng, lướt xem ảnh gia đình mà Bùi Tư Nhiên đăng tải. Lúc ấy cô đã nghĩ, Bùi Tư Độ nhất định đang rất hạnh phúc, hạnh phúc hơn cô gấp vạn lần.
Giờ đây, cô cũng đã trở thành một phần của bức tranh ấy. Cô có lòng tin rằng, năm nay Bùi Tư Độ sẽ còn hạnh phúc hơn nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!