Màn đêm buông xuống, nuốt chửng ánh sáng cuối ngày. Bầu trời đêm mùa hè mang một vẻ đẹp ma mị, quyến rũ đến nao lòng mà chẳng mùa nào có được.
Đúng như Tang Nhứ cảm nhận, cơn đau buổi chiều đã dịu đi nhiều, sức khỏe cô dần hồi phục. Ngồi vào bàn làm việc, cô cũng miễn cưỡng xử lý được công việc.
Nhưng nỗi uất ức trong lòng thì chẳng hề thuyên giảm. Cô hận không thể dán ba chữ "Bùi Tư Độ" lên bàn phím rồi dùng hết sức bình sinh mà gõ xuống cho hả giận.
Vệ Hàm Hàm lại tiếp tục rót nước ấm cho cô, Tang Nhứ cảm động: "Cảm ơn nhé, Hàm Hàm."
Vệ Hàm Hàm là một cô gái nhỏ nhắn thuộc phái "lạc quan tếu", tuy chiều cao khiêm tốn nhưng lúc nào cũng tràn đầy sức sống. Sở thích lớn nhất đời cô nàng là ăn, cái miệng hoạt động không ngừng nghỉ từ sáng đến tối. Điều đáng ghen tị nhất là ngoại trừ khuôn mặt tròn trịa phúng phính đáng yêu ra thì người cô nàng chẳng hề béo lên chút nào.
Theo lời Vệ Hàm Hàm thì cô nàng vừa gặp Tang Nhứ đã thấy hợp cạ, nên dù Tang Nhứ có lạnh lùng thế nào, cô nàng vẫn cứ thích dính lấy cô.
Đến tận hôm nay, Vệ Hàm Hàm mới thấm thía câu nhận xét "ơn huệ nhỏ" mà Tang Nhứ dành cho Bùi Tư Độ ngày nào.
Bùi Tổng đúng là quá tàn nhẫn, ép nhân viên đang ốm đau phải ở lại tăng ca.
Dù sau đó Bùi Tư Độ có gọi đồ ăn khuya đến, Vệ Hàm Hàm ăn rất ngon lành, nhưng Tang Nhứ tuyệt nhiên không đụng đũa.
Tống Doãn Duệ do dự mãi, cuối cùng quyết định đi tìm Bùi Tư Độ để giải thích mọi chuyện, trong khi Tang Nhứ không hề hay biết.
Trong mắt anh, Tang Nhứ không phải người lười biếng. Cô không thích tăng ca vô nghĩa, nhưng việc cần làm thì chưa bao giờ để xảy ra sai sót. Bùi Tổng hiểu lầm hai người, đối với anh và Tang Nhứ đều là nỗi oan thấu trời xanh.
Trong văn phòng, Bùi Tư Độ đã trở lại với dáng vẻ ôn hòa, rộng lượng thường ngày. Tống Doãn Duệ gần như chẳng tốn mấy hơi sức, chỉ kể lại đầu đuôi câu chuyện một lần là Bùi Tư Độ đã xin lỗi anh.
Chuyện này tuyệt đối không thể xảy ra với vị sếp cũ, bởi lão ta luôn có cách biến trắng thành đen, tiện thể "tẩy não" nhân viên luôn.
Thái độ của Bùi Tư Độ vô cùng thành khẩn, ánh mắt hiện rõ sự lo lắng: "Sức khỏe của Tang Nhứ thế nào rồi? Cậu bảo cô ấy về nghỉ ngơi sớm đi."
"Cô ấy đỡ hơn chút rồi, nhưng con gái mà, những lúc thế này vẫn cần nghỉ ngơi nhiều."
Tống Doãn Duệ bước chân nhẹ tênh trở về văn phòng, giục Tang Nhứ về nhà, mặt đầy tự hào: "Anh nói rõ với Bùi Tổng rồi, sếp không phải người không nói lý lẽ đâu. Tối nay sếp thấy hai anh em mình lôi lôi kéo kéo nên tưởng anh với em đang yêu đương trong giờ làm việc thôi."
"Hah." Tang Nhứ cười khẩy.
Chắc Bùi Tư Độ nghĩ cô dan díu với cả thế giới này mất.
"Thôi không cần đâu, đã ở lại đến giờ này rồi thì về sớm hay muộn cũng có khác gì nhau."
Tống Doãn Duệ nghe ra giọng điệu hờn dỗi của cô, nhẹ nhàng khuyên bảo: "Đừng tự làm khổ mình nữa, em về đi."
Tang Nhứ vốn định mặc kệ, nhưng cơ thể không khỏe nhắc nhở cô rằng không việc gì phải lấy sức khỏe ra để giận dỗi, lợi bất cập hại.
Trên con đường dẫn ra ga tàu điện ngầm, Bùi Tư Độ đang đứng đợi ở đó. Gió đêm thổi bay ống tay áo và những lọn tóc của nàng, khiến chúng nhảy múa trong không trung.
Trông nàng cứ như đang đứng đợi một người bạn vừa tan làm vậy.
Tang Nhứ chẳng buồn để ý, định bụng cứ thế đi lướt qua. Nhưng Bùi Tư Độ đã bước lên chặn đường: "Hôm nay cách xử lý của tôi có vấn đề. Để tôi đưa cô về, coi như lấy công chuộc tội."
"Không dám làm phiền Bùi Tổng, tôi tự về được."
Tang Nhứ lạnh lùng lách qua người nàng, chẳng nể nang chút nào.
"Tang Nhứ."
Bùi Tư Độ gọi giật lại từ phía sau. Đây là một trong số ít lần nàng gọi cả họ tên đầy đủ của cô, trước kia dù là nói chuyện riêng, nàng vẫn luôn dùng cái giọng điệu khách sáo kỳ quặc gọi "Tang tiểu thư".
Tang Nhứ theo bản năng đứng khựng lại.
"Tôi biết cô không khỏe, để tôi đưa cô về. Cô không cần nói chuyện với tôi, cũng không cần thay đổi thái độ hiện tại đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!